Thứ Ba, 25 tháng 9, 2018

NGÀY NẦY PHẢI HƠN HÔM QUA


Giây phút may mắn trong cuộc đời
       chính là giây phút
       mà tôi tìm kiếm nơi tôi những gì tích cực.


Mỗi lần mà tôi loay hoay dừng lại ở những cái tiêu cực,
      là tôi đều làm cho mình bị tổn thương,
      làm cho mình đau khổ,
      làm cho mình buồn bã,
      làm cho mình băng hoại.


Những tư tưởng tích cực không bao giờ làm tôi thất vọng,
      lần nào chúng cũng đều giải cứu tôi
      khỏi căng thẳng, âu lo,
      khỏi nỗi lo sợ không thực hiện thành công
      những gì tôi muốn thực hiện
      để tự khẳng định chính mình.


Phải tập lấy thói quen chạy trốn
      những tư tưởng tiêu cực về quá khứ.


Rất nhiều người cứ lải nhải hoài
      về những kỷ niệm buồn thơ ấu,
      và vun trồng một cách vô ý thức
      đầu óc chủ bại bệnh hoạn,
      một tâm trạng sầu thảm,
      hay một nỗi ưu buồn khốc hại
      làm tiêu tán biết bao nghị lực.


Cần phải đuổi khỏi tâm trí
      mọi kỷ niệm thương đau,
      cần phải trốn tránh như tránh dịch
      tất cả những gì của quá khứ làm ta mệt trí.


Người ta nói:
      chuyện đó dễ mà làm không dễ.


Tôi đồng ý điều đó,
      nhưng một tư tưởng tiêu cực có thể được thay thế
      bằng một tư tưởng tích cực,
      và tất cả những ai thành công trên trái đất,
      tất cả mọi người lãnh đạo hành tinh này
      cũng chỉ biết vui vẻ làm điều đó mỗi ngày.
Tôi có gặp một anh công nhân đang bị thất nghiệp, anh lái xe vận tải suốt 35 năm nay, những người chủ của anh đã sa thải anh để thay thế anh bằng một người trẻ hơn với một mức lương thấp hơn.
Anh công nhân tương đối có giáo dục này chiến đấu chống lại cơn chán nản như anh vẫn thường làm. Thấy tôi động lòng thương cho số phận của anh, nói:
- Tôi không để cho mình chán nản, tôi không buồn khổ vì số phận của tôi, tôi không kêu gào bị bất công, tôi không ngừng tự chủ rằng còn có nhiều người khốn khổ hơn tôi, thế nào rồi tôi cũng có lối thoát, tôi sẽ không chết đói. Nhìn thấy những người khốn khổ hơn tôi khiến tôi được an ủi, khích lệ tôi vững tâm, còn những người may mắn hơn tôi, những ông chủ cũ của tôi, tôi mặc kệ họ sống với số phận của họ. Điều quan trọng là tôi không để mất nghị lực vào những lời ta thán vô ích.
Anh nói tiếp:
- Những tư tưởng buồn bã, tiêu cực, chính là thứ độc dược bảng A, là thuốc độc cực mạnh, là sự ô nhiễm, tôi quẳng bỏ hết tất cả những thứ đó.
Cái kiểu nói tượng hình đó có lợi điểm là rất rõ ràng. Sau cuộc đối thoại đó một vài tháng, tôi gặp lại anh chàng đó trong một trung tâm thương mại. Anh tới gặp tôi, có vẻ thoải mái, vui vẻ, và hơi ba hoa. Anh ta nói:
- Tất cả mọi người đều cần lẫn nhau, tôi không hề có được một ngày rảnh. Tôi đang phải phục vụ khách hàng, lúc nào cũng có người kêu nhờ tôi, tôi tự tạo có một mức lương thích hợp, tôi yêu đời hơn bao giờ hết, vì cuối cùng, tôi tự làm việc cho tôi, chính tôi tự chọn giờ giấc cho mình.

Đó là thái độ của một người
      biết tận dụng giây phút hiện tại.


Một hiền giả nói với tôi:
      trong tâm trí chúng ta,
      những tư tưởng tích cực được dự trữ hàng tấn.
Tìm kiếm chúng, khai thác chúng, dùng chúng dưỡng tâm tính mình, dùng chúng giúp ích cho người khác, có thể không phải là chìa khoá để thành công, mà là một sự bình an giúp ta cảm nghiệm được hạnh phúc.
Có bàn tay Thiên Chúa nhân từ trong những việc đó.

Tôi xua đuổi những tư tưởng hắc ám,
      những kỷ niệm đau thương trong quá khứ,
      với tất cả nghị lực mà tôi dùng
      để tránh xa ma quỷ
      khi tôi nhận ra chúng quanh tôi.


Phải chăng những tư tưởng thân thiện và tích cực
      là tiếng nói của Chúa đang vang vọng
      một cách yêu thương vô vị lợi?


Khi nào tôi chăm chú lắng nghe
      Đấng phán cùng tôi tận đáy lòng,
      thì sức mạnh tinh thần và động lực thúc đẩy tôi
      cùng với khả năng sống bình thản
      mới trở nên hữu hiệu cho tôi.


Hôm nay phải hơn hôm qua,
      vì tôi làm chủ được hôm nay.
      Ngày mai sẽ thực sự giá trị khi nó trở thành ngày hôm nay
      và khi nó nằm trong quyền hạn của tôi.


Muốn sống đời mình thật viên mãn,
      muốn khỏi bị căng thẳng,
      muốn trở nên chính mình,
      cần phải lấy giây phút hiện tại làm vốn,
      phải đem những gì tốt đẹp nhất của mình ra đầu tư,
      khai thác tối đa có thể
      những gì tích cực tận thâm tâm,
      phải mở mắt ra xem chung quanh
      để tránh những gì gây độc hại.


Đem một vài đức tính cá nhân của mình
      để sống từng giây phút hiện tại
      đó chính là thực hiện bản thân,
      sửa chữa lại quá khứ,
      chuẩn bị những phương hướng giải quyết
      thích hợp và chính đáng
      cho những vấn đề của ngày mai.


Nếu không chăm chú, tỉnh táo, tự lập và tự mình,
      thì không sao hưởng được giây phút hiện tại
      cùng với những lợi ích của nó.


Khi sống giây phút hiện tại,
      người ta tự trang bị cho mình khí giới
      chống lại những bất trắc tương lai
      và phong phú hoá bản thân,
      giống người lực sĩ chuyên cần,
      tập luyện để biểu diễn trước quần chúng.


Khi đó, giây phút hiện tại trở thành
      nguồn vui thú thoả mãn,
      và đem lại giải pháp thích hợp
      cho từng nhu cầu cho ta là thiết yếu.


Sống giây phút hiện tại sẽ giúp cho mỗi người
      tiếp xúc với nội tâm sâu thẳm của mình,
      và giải phóng ta khỏi bị tiên kiến,
      khỏi những phán đoán vội vàng,
      khỏi những thành kiến bất lợi,
      đồng thời giúp ta cắt đứt với quá khứ.


Nếu có ai sống tràn đầy giây phút hiện tại
      họ sẽ không dễ dàng bị tổn thương
      bởi những người hay ngồi lê đôi mách,
      bởi những tâm tình thất vọng;
      họ sẽ cảm thấy mình tự chủ được xung động
      trong cõi lòng mình.


Sống giây phút hiện tại khiến ta thực tế hơn,
      giúp ta tập trung nghị lực,
      giải cứu ta khỏi vô số nhiễu loạn,
      và tiêu diệt căng thẳng, âu lo,
      sợ hãi, cùng biết bao mơ mộng hão huyền.

MẸ VÀ ANH EM TÔI

25.9.2018 – Thứ Ba Tuần 25 TN B

***

Lời Chúa: Lc 8, 19-21

Khi ấy, mẹ và anh em Ðức Giêsu đến gặp Người, mà không làm sao lại gần được, vì dân chúng quá đông. Họ báo cho Người biết: “Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, muốn gặp Thầy.” Người đáp lại: “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.”
Suy niệm: Mẹ tôi và anh em tôi
Chẳng rõ Đức Giêsu đã xa gia đình ở Nadarét bao lâu, 
mà hôm nay Mẹ và anh em Ngài mới đến gặp Ngài. 
Có phải vì nhớ, hay vì lo lắng do nghe các lời đồn đại? 
Để biết được Ngài đang ở đâu, thì phải hỏi thăm, 
bởi hồi đó chưa có những phương tiện truyền thông như bây giờ. 
Vì vậy chuyện Mẹ đến được chỗ của Con là một nỗ lực không nhỏ. 
Tiếc là khi đã đến nơi Con đang giảng dạy, 
thì Mẹ lại không làm sao vào được, vì người đông quá (c. 19). 
Chắc Mẹ đã nhờ ai đó vào báo cho Đức Giêsu: 
“Có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, muốn gặp Thầy” (c. 20). 
Các sách Tin Mừng Nhất Lãm đều không cho biết 
Đức Giêsu có ra ngoài để đón tiếp Mẹ và các anh em Ngài không. 
Điều này khiến ta có cảm tưởng bầu khí đón tiếp hơi lạnh lùng. 
Nhưng cả ba Tin Mừng đều kể lại câu nói gây sốc của Ngài: 
“Mẹ tôi và anh em tôi chính là những ai nghe lời Thiên Chúa 
và đem ra thực hành” (c. 21). 
“Mẹ tôi và anh em tôi” là ai? Một câu hỏi quá dễ ! 
Hiển nhiên đó là những người đang đứng ở ngoài kia. 
Mẹ của Ngài là bà Maria, người phụ nữ làng Nadarét, 
người đã cưu mang, cho bú mớm, và chăm lo dưỡng dục Ngài. 
Anh em là những người họ hàng gần gũi, tuy không phải là anh em ruột. 
Mẹ và anh em của Đức Giêsu là những người đang đứng ngoài nhà. 
Ngài không hề khinh họ, nhưng Ngài tập trung vào người trong nhà. 
Những người ở trong nhà là những người đang ngồi nghe lời Đức Giêsu. 
Họ được mời gọi không nghe suông, nhưng đem ra thực hành, 
để trở thành mẹ và anh em của Ngài. 
Như thế Đức Giêsu đã nới rộng gia đình của Ngài. 
Ngài không bó hẹp trong gia đình ruột thịt, mà khai mở một gia đình mới. 
Gia đình thiêng liêng thì rộng lớn hơn nhiều, 
và mỗi Kitô hữu đều có chỗ trong gia đình đó. 
Đức Giêsu có nhiều mẹ và nhiều anh chị em. 
Ai nghe và thi hành lời Thiên Chúa thì trở nên mẹ của Ngài, 
bởi vì, theo thánh Bêđa, qua gương sáng và lời nói của họ, 
họ sinh ra Ngài trong trái tim tha nhân. 
Đức Giêsu là Con, luôn nghe và thi hành lời Thiên Chúa Cha. 
Bất cứ ai sống như Ngài cũng trở nên con Thiên Chúa, 
nên lập tức trở nên anh chị em với Ngài. 
Chúng ta ít khi nghĩ tới chuyện mình có họ hàng với Đức Giêsu. 
Có một thứ liên hệ còn sâu nặng hơn cả liên hệ máu mủ nữa. 
Chúng ta mang dòng máu của Đức Giêsu, dòng máu vâng nghe lời Chúa. 
Chính Thiên Chúa nối kết Đức Giêsu và cả nhân loại thành một gia đình. 
Trong gia đình đó có chỗ quan trọng cho Đức Maria, 
vì hơn ai hết Mẹ là người đã lắng nghe và thi hành lời Thiên Chúa. 

Cầu nguyện :

Lạy Chúa Giêsu, 
con đường dài nhất là con đường từ tai đến tay. 
Chúng con thường xây nhà trên cát, 
vì chỉ biết thích thú nghe Lời Chúa dạy, 
nhưng lại không dám đem ra thực hành. 
Chính vì thế 
Lời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con. 
Xin cho chúng con 
đừng hời hợt khi nghe Lời Chúa, 
đừng để nỗi đam mê làm Lời Chúa trở nên xa lạ. 
Xin giúp chúng con dọn dẹp mảnh đất đời mình, 
để hạt giống Lời Chúa được tự do tăng truởng. 
Ước gì ngôi nhà đời chúng con 
được xây trên nền tảng vững chắc, 
đó là Lời Chúa, 
Lời chi phối toàn bộ cuộc sống chúng con. 
(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

TRÁNH TẢN MÁT TINH THẦN (tt)


Hiện tại đem vũ trụ vào tầm tay của ta, nó được ban cho chúng ta để chúng ta xây dựng bản thân, thực hiện bản thân, giúp ta khám phá ra những năng lực của mình, và giúp ta sống tốt đẹp nhất của chính chúng ta một cách không trở ngại.
Điều quan trọng trong cuộc đời không phải là những gì chúng ta đã trở thành ngày hôm qua, cũng không phải là những gì chúng ta sẽ trở nên vào ngày mai, mà là những gì chúng ta đang làm ngày hôm nay. Chúng ta hoàn toàn không thể làm chủ được quá khứ hay tương lai. Thực lực của chúng ta chỉ xuất hiện duy nhất vào giây phút hiện tại mà thôi.
Tất cả chúng ta đều có sẵn trong tâm trí những gương cảm động cho thấy: khi tập trung tối đa sức chú ý của ta vào giây phút hiện tại, chúng ta đã từng bất thần thay đổi quỹ đạo của cuộc sống chúng ta.
Tin Mừng cũng cống hiến cho chúng ta rất nhiều gương như thế.
Nhờ tiếp xúc với Đức Kitô mà Maria Mađalêna, một cô gái điếm, đã hối cải, trở nên một nhà thần bí, làm một trụ cột cho Giáo Hội sơ khai. Tâm hồn bà xúc động, bà đã quyết tâm, cuộc đời bà đã thay đổi, bà đã từ bỏ hoàn toàn để theo Ngài.
Có hai người kia bị kết án tử hình để đền bù vô số tội lỗi cuộc đời cướp bóc của họ. Còn một tên thứ ba, chắc cũng là đồng bọn, lại không họp mặt ở đây. Các nhà chính trị, nhà cầm quyền, bọn biệt phái, vào phút chót đã thay thế hắn bằng một người lạ, là Giêsu Nadarét. Hai tên cướp dò xét Ngài. Một tên đầy khiêu khích, không chấp nhận hình phạt của mình. Cứ mở miệng là hắn tuôn ra nhũng lời hận thù, hắn nhục mạ, nhạo báng, chế nhạo người tử tội mới đến. Tên kia, bạn hắn, nhận ra hình phạt là xứng đáng, nên chấp nhận chết vì không được tha. Hắn nhìn Đức Giêsu bằng ánh mắt khác hẳn: hắn so sánh Ngài với tên đồng bọn của mình đã lôi kéo hắn vào con đường tội ác bao nhiêu năm nay, và hắn khám phá ra Ngài là người nhân hậu, khôn ngoan. Hắn đã để mình bị chinh phục và lên tiếng đối thoại.
Khi nào về thiên đàng,
       xin Ngài nhớ đến tôi.
Đức Giêsu đáp lại:
Ngay hôm nay,
       anh sẽ vào thiên đàng với Ta.
Những tên trộm cướp mơ mộng được tự do bằng cách chiếm đoạt của người khác những gì chúng mong ước. Khi buông theo dục vọng, chúng sẽ đi sai đường. – Được gần Đức Giêsu trên thập giá, một may mắn cuối cùng đến với họ: một ánh mắt phải có, một lời phải nói, và sự tự do của họ, tự do đích thực, sẽ vĩnh viễn giải phóng họ. – Hai tên đều chăm chăm nhìn vào Đức Giêsu, một tên nhìn để báng bổ, còn tên kia nhìn để chấp nhận lời mời gọi của Ngài, và chỉ trong mấy phút, hắn thay đổi được bản chất cái chết của hắn, và cả thế giới gọi hắn là Tên Trộm Lành.
Cả Maria Mađalêna lẫn người trộm lành đều không có thì giờ để giải thích toàn bộ những hành động lầm lạc trong quá khứ, và cả hai đều không có cơ hội dự phòng cho tương lai. – Khi chú tâm hết mình vào nhân cách của Đức Giêsu, cả hai người đã thay đổi hoàn toàn cái nhịp điệu đời sống và nhịp điệu vĩnh cửu của mình. – Phần chúng ta, chúng ta đều có cùng một cơ may như thế nếu biết tận dụng giây phút hiện tại này.
Ngày nào chúng ta cũng có 24 giờ để tuỳ nghi sử dụng nó, đó là thời gian chúng ta cần có để điều chỉnh lại cuộc đời, để xây dựng hạnh phúc, để phục vụ xã hội, góp nhặt những gì tích cực, hầu trình diện trước mặt Chúa, nghe Ngài, chấp nhận Ngài, và hân hoan vì một lời tương tự như:
Ngay hôm nay,
       con sẽ ở trên thiên đàng với Ta.



Gợi ý:
Nếu bạn chưa bao giờ được hạnh phúc
       thì hôm nay chính là lúc để bạn hạnh phúc,
       ngày mai hay năm sau đều hết sức bấp bênh
       vì có thể chúng ta sẽ ra người thiên cổ.

CÁCH THỨC LẮNG NGHE

24.9.2018 – Thứ Hai Tuần 25 TN B

***

Lời Chúa: Lc 8, 16-18

Khi ấy, Đức Giêsu nói cùng dân chúng rằng: “Chẳng có ai đốt đèn, rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường, nhưng đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng. Vì chẳng có gì bí ẩn mà lại không trở nên hiển hiện, chẳng có gì che giấu mà người ta lại không biết và không bị đưa ra ánh sáng. Vậy hãy để ý tới cách thức anh em nghe. Vì ai đã có, thì được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái họ tưởng là có, cũng sẽ bị lấy mất.”
Suy niệm: Cách thức anh em nghe
Bài Tin Mừng hôm nay chỉ có ba câu có vẻ rời rạc. 
Ba câu này thánh Luca đặt nằm ngay sau dụ ngôn về người gieo giống. 
Vậy ta phải hiểu các câu này trong bối cảnh của dụ ngôn trên, 
một dụ ngôn nói về việc đón nhận hạt giống Lời Chúa. 
Sống Lời Chúa cách nghiêm túc là thắp lên một ngọn đèn (c. 16). 
Vào thời xưa, người ta dùng đèn dầu, làm bằng đất nung. 
Hẳn nhiên ý hướng của người thắp đèn là soi sáng. 
Ngọn đèn sáng để soi đường cho “những kẻ khác” vào nhà, 
những người chưa được biết các mầu nhiệm Nước Thiên Chúa (c. 10). 
Vì thế thật vô lý nếu có ai sau khi thắp đèn, rồi lấy cái hũ mà đậy lại, 
hay đặt ngọn đèn dưới gầm giường. 
Dù có lúc ánh sáng đó như bị che khuất hay trở nên leo lét, 
nhưng đời Kitô hữu vẫn mãi mãi là ngọn đèn sáng đặt trên giá đèn 
cho một thế giới mà bóng tối không ngừng vây bủa tấn công. 
“Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, 
để họ thấy những việc tốt đẹp anh em làm mà tôn vinh Cha trên trời.” 
Dù có lúc họ phải sống ẩn núp trong hang toại đạo, 
hay phải chịu sống như Giáo hội thầm lặng, 
nhưng giữ bí mật hay che giấu lén lút 
lại không phải là thái độ thường xuyên của người Kitô hữu (c. 17). 
Rồi đến ngày cái bí mật phải được vén mở, 
cái che giấu phải được đem ra ánh sáng công khai. 
Chúng ta có những hiểu biết về Thiên Chúa, về thân phận con người, 
về ý nghĩa của khổ đau và cái chết. 
Chúng ta có đức tin và niềm hy vọng, có niềm vui và bình an. 
Chúng ta biết mình từ đâu đến và đang đi về đâu. 
Kitô hữu không thể cất giấu kho tàng đức tin của mình được. 
Họ có nghĩa vụ phải chia sẻ cho một thế giới đang khát khao. 
Lời Chúa như nén bạc không được phép chôn giấu. 
“Vậy hãy để ý tới cách thức anh em nghe.” (c. 18). 
Có cách nghe kiểu vệ đường, nước đổ lá khoai, 
có cách nghe không bám rễ vì sỏi đá, 
có cách nghe bị chết ngộp vì cái tâm đầy vọng động. 
Nhưng cũng có cách nghe của người giữ chặt lấy Lời 
trong trái tim tốt lành và nhẫn nại (c. 15). 
Ai nghe Lời Chúa cách hữu ích, người đó sẽ được lợi ích thêm. 
Khi ta mở rộng cửa cho Lời Chúa tác động, 
Lời sẽ xâm nhập vào đời ta càng lúc càng mạnh mẽ. 
Còn ai cứng cỏi từ khước, thì ngay từ đầu, họ đã mất cả chì lẫn chài. 
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta vào thái độ tích cực, dấn thân. 
Thái độ của Kitô hữu là đứng hẳn về phía ánh sáng. 
Nhiệm vụ của chúng ta là thắp sáng, chiếu sáng và đem ra ánh sáng, 
để những ngọn đèn nhỏ của ta dẫn nhân loại đến với Ánh Sáng Giêsu. 

Cầu nguyện :

Lạy Chúa Giêsu 
tạ ơn Chúa đã cho chúng con 
ánh sáng mặt trời, mặt trăng, 
và ánh sáng từ những nguồn năng lượng trên mặt đất. 
Tạ ơn Chúa 
vì Chúa đã gọi chúng con là ánh sáng. 
Đó là vinh dự 
và cũng là một trách nhiệm nặng nề. 
Xin cho chúng con có khả năng đẩy lui bóng tối 
của hận thù và bất công, 
của buồn phiền và thất vọng. 
Xin cho chúng con biết giữ gìn ngọn lửa 
mà Chúa đã thắp lên trong lòng chúng con, 
và biết vâng theo những soi sáng của Chúa 
qua từng phút giây của cuộc sống. 
Lạy Chúa Giêsu, 
cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối 
vẫn còn tiếp diễn 
trên thế giới và trong lòng chúng con. 
Ước gì chúng con 
đừng chỉ lo nguyền rủa bóng tối, 
nhưng can đảm thắp lên những ngọn lửa, 
để cả trái đất ngập tràn ánh sáng Chúa. 
(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

TRÁNH TẢN MÁT TINH THẦN



Dù là ai, chúng ta cũng đều có khuynh hướng rất mạnh đẩy ta đến chỗ tản mát tinh thần. – Đang làm việc gì mà mất hứng thú, tự nhiên sức làm việc ta giảm đi, và ta thất bại, vì những cố gắng rời rạc không bao giờ có giá trị về mặt kỷ luật cả. – Chúng ta trở nên dễ bị tổn thương và vì thiếu luyện tập, những xác tín của chúng ta trở thành như hơi nước, ước muốn của chúng ta trở thành những ý định thoáng qua, không có gì bền vững cả.
Chỉ cần những lời bóng gió nhẹ nhàng nhất nhắc nhở sự thiếu nghiêm chỉnh của chúng ta cũng đủ làm chúng ta tức giận, khiến thần kinh của ta căng thẳng lên, và thay vì hồi tỉnh lại, tăng cường nghị lực, chúng ta lại đem toàn bộ cơ chế phòng thủ của mình ra, và thế là chúng ta tố cáo, kết án, kêu gào bị tấn công và minh chứng cho mọi người thấy rằng bảo vệ cho những yếu đuối và khiếm khuyết của mình khiến ta hao tốn nghị lực hơn là áp dụng kỷ luật và can đảm để sửa mình, để bắt đầu lại như mới bắt đầu.
Tâm trạng ấy thường được thấy nơi một số rất lớn những lực sĩ sắp hết thời. Họ đổ lỗi cho huấn luyện viên, cho đám người ủng hộ, kêu gào bị tấn công, thay vì dùng những phương tiện khôn ngoan để thành công trở lại.
Muốn thành công trong việc thực hiện đời sống mình, muốn thích ứng được với ngoại cảnh, phải thường xuyên đừng để mình quá bận tâm về quá khứ và tương lai, để chỉ tập trung vào hiện tại.
Hồi tưởng lại dĩ vãng để rút ra những gì là chân thiện mỹ, cũng là một việc hữu ích. Nói tóm lại là rút ra tất cả những gì có thể gợi ra hay làm phát sinh sự thán phục và những gì tích cực.
Mơ mộng về tương lai có thể có lợi nếu nó tạo cho mỗi người lòng hăng hái, lạc quan, vui tươi, hay một hình thức hài lòng, thoả mãn về chính mình.
Dĩ vãng đã qua, nó để lại những vết tích của nó: vui buồn, kinh nghiệm, những phương cách khẳng định nhân cách mình, phát triển những sáng kiến hữu ích cho mình và tha nhân.
Phải xem dĩ vãng như một người thân thiết đã quá vãng ít lâu nay. Ta chỉ nhớ đến những gì tích cực mà nhận được, chỉ nói đến những điều đó một cách thích thú, chứ không dừng lại ở đó nhiều. Ta không có khả năng làm cho người chết đã sống lại, cũng vậy, ta không nên tìm cách làm cho quá khứ tái diễn lại.
Ta chỉ có khả năng là rút ra từ dĩ vãng những gì có thể làm sống động, làm linh hoạt cái giây phút hiện tại này.
Dĩ vãng càng lúc càng mờ nhạt đi như một giấc mơ, ta chỉ có thể tìm gặp lại sức sống của nó trong khi tập trung mãnh liệt vào giây phút hiện tại. – Tương lai đang lao mình về phía mỗi người, nó sẽ nhanh chóng trở thành hiện tại. Muốn dự kiến được tương lai sẽ xảy ra thế nào, cần nhìn nó bằng cặp mắt trầm tĩnh, nếu không, nó sẽ làm ta sợ hãi, và trở thành nguồn ưu tư, lo lắng, và căng thẳng của ta.
Nếu quá khứ chỉ gợi lại những kỷ niệm đẹp, và tương lai giúp ta quân bình và an tâm, thì hiện tại sẽ diễn tiến tốt đẹp, nó sẽ là con đường mà Đấng Quan Phòng đã vạch sẵn để thực hiện nơi mỗi người cuộc sống sung mãn cho họ.

NỀN VĂN MINH MỚI


CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN- Năm B
NỀN VĂN MINH MỚI
ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt
Vào năm 2000, hàng tỷ người trên thế giới say mê theo dõi những cuộc tranh tài giữa các vận động viên hàng đầu của hành tinh trong Đại hội Olympic Sydney. Điểm đặc biệt của Olympic cuối cùng của thiên niên kỷ này là có sự tham dự của các vận động viên phụ nữ. Đây là một điểm son không của riêng Olympic mà của cả nhân loại. Điều đó chứng tỏ phụ nữ đang được trân trọng. Càng ngày vị trí của người phụ nữ càng được nâng cao. Nữ giới đang đi vào bình đẳng với nam giới trên hầu hết mọi lãnh vực. Thế giới đang đi vào một nền văn minh mới mà Đức Giêsu tha thiết truyền dạy cho các môn đệ trong bài Tin Mừng hôm nay.
Thời xa xưa, khi còn sống hoang dã, con người ta đối xử với nhau thật tàn nhẫn. Người ta tranh giành thực phẩm. Người ta tranh chấp đất đai. Tất cả đều theo định luật cạnh tranh sinh tồn. Trong cuộc cạnh tranh thì dĩ nhiên mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé.
Khi con người đã biết tổ chức thành xã hội, sự cạnh tranh được định chế hóa trong giai cấp, quyền chức. Người có quyền có chức bao giờ cũng được lợi. Người dân đen thấp cổ bé miệng bao giờ cũng phải chịu thiệt thòi. Người nghèo không được có tiếng nói. Chính vì thế, ai cũng cố gắng vượt lên trên người khác hoặc bằng tiền bạc hoặc bằng chức quyền. Ai cũng muốn làm người đứng đầu. Ai cũng muốn làm lớn. Vì thế luôn luôn có sự cạnh tranh ngôi thứ. Trong cuộc cạnh tranh, người ta nhìn nhau như đối thủ cần phải chà đạp, cần phải loại trừ.
Hôm nay, khi thấy các môn đệ có dấu hiệu ham hố chức quyền, cạnh tranh ngôi thứ, Đức Giêsu đã nhân cơ hội dạy cho các ông biết tinh thần mới mà người môn đệ trong Nước Thiên Chúa phải có. Đó là: “Ai muốn làm đầu, thì phải làm người rốt hết và làm tôi tớ mọi người”.
Đây thật là một cuộc cách mạng. Vị trí trong xã hội bị đảo lộn. Người đứng đầu không còn phải để ra lệnh, nhưng để phục vụ. Người làm lớn không còn ăn trên ngồi trốc, nhưng chọn chỗ hèn mọn nhất. Người bé nhỏ nhất trở nên người lớn nhất. Người yếu đuối nhất trở nên người được trọng vọng nhất.
Đây là một cuộc cách mạng không đổ máu. Vì người đứng đầu trở thành người phục vụ không phải vì ép buộc nhưng do tự nguyện. Vì người làm lớn xuống chỗ hèn mọn nhất không buồn sầu nhưng trong niềm vui. Thế giới biến đổi không do những đấu tranh giành quyền lợi, nhưng do người có quyền tự nguyện từ bỏ đặc quyền đặc lợi.
Với lời dạy dỗ ấy, Đức Giêsu đã mở ra một nền văn minh mới. Trong nền văn minh mới này, người ta không còn nhìn nhau như những đối thủ phải loại trừ trong cuộc cạnh tranh. Người ta nhìn nhau như những người anh em phải yêu thương nâng đỡ. Sẽ không còn tranh giành. Sẽ không còn xâu xé, chà đạp nhau. Sẽ chỉ có yêu thương. Sẽ chỉ có quan tâm nâng đỡ. Người mạnh sẽ quan tâm dắt dìu người yếu. Người lớn sẽ cúi xuống bồng bế người bé. Chức quyền là để phục vụ lợi ích của mọi người. Địa vị chỉ là sự phân công hợp lý. Mỗi người một việc vì lợi ích của tập thể.
Để làm gương cho ta, chính Đức Giêsu đã tự hạ mình trước. Là Thiên Chúa, nhưng Người đã tự nguyện trở nên người phàm. Là Đấng cầm quyền, nhưng Người đã tự nguyện vâng lời. Là thầy nhưng Người đã tự nguyện phục vụ môn đệ. Là người lãnh đạo, nhưng Đức Giêsu không đòi hỏi đặc quyền đặc lợi, trái lại Người sẵn sàng hiến mạng sống để cứu chuộc nhân loại.
Người đã hóa thân làm một con người bé nhỏ, nghèo túng, hèn yếu nhất. Để từ nay, ai đón tiếp một người bé nhỏ nhất là đón tiếp chính Người. Ai giúp đỡ một người yếu hèn nhất là giúp đỡ chính Người. Ai yêu mến một người nghèo túng nhất là yêu mến chính Người.
Với sự hạ mình của Người, số phận con người từ nay thay đổi tận gốc rễ. Người bé nhỏ trở thành đối tượng được quan tâm phục vụ. Người yếu đuối được nâng niu chăm sóc. Người nghèo hèn được kính trọng yêu thương. Vì họ đã trở thành hình ảnh của chính Thiên Chúa.
Từ nay, nhân loại đi vào một nền văn minh mới, nền văn minh của tình thương. Nhân loại không còn tranh chấp nhau, nhưng trở nên anh em đoàn kết thương yêu nhau. Sức khỏe, của cải, chức quyền không phải là những phương tiện để chà đạp, nhưng là những phương tiện phục vụ. Lãnh đạo không còn là một quyền lợi, nhưng trở thành một nhiệm vụ nặng nề vì phải quan tâm phục vụ mọi người.
Suy gẫm Lời Chúa dạy hôm nay hẳn phải khiến ta giật mình lo lắng. Không những ta không đi vào con đường Chúa đã vạch ra, mà rất nhiều khi còn chống lại Lời Chúa dạy bảo. Ta vẫn nuôi những tham vọng thống trị người khác. Ta vẫn muốn chiếm giữ những địa vị quan trọng. Ta vẫn coi thường những người bé nhỏ, hèn yếu. Ta đang đi ngược trở lại thời tiền sử. Ta đang đi ngược lại con đường Chúa đã đi.
Hôm nay Chúa mời gọi ta hãy trở lại con đường của Chúa. Hãy tự nguyện trở thành người bé nhỏ khiêm nhường. Hãy biết nâng dậy những số phận hẩm hiu. Hãy biết kính trọng những mảnh đời nghiệt ngã. Hãy góp phần xây dựng nền văn minh mới, trong đó những người yếu đuối như phụ nữ và trẻ em được quan tâm và được kính trọng.
Lạy Trái Tim Chúa Giêsu hiền lành và khiêm nhường, xin uốn lòng con nên giống Trái Tim Chúa.
KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG
1) Ngày nay, trẻ em phụ nữ, những người bệnh tật được quan tâm hơn ngày xưa. Bạn có thấy đó là dấu hiệu Lời Chúa dạy đang được thực hiện không?
2) Tại sao Chúa Giêsu sinh làm một người bé nhỏ, nghèo hèn?
3) Tại sao con người không nên tranh chấp nhau nhưng phải yêu thương phục vụ nhau?

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2018

SỨC MẠNH CỦA GIÂY PHÚT HIỆN TẠI (tt)


Sống giây phút hiện tại một cách càng ngày càng triệt để, sẽ đem lại cho ta niềm vui sống, và làm năng suất ta ngày càng tăng.
Roger, một tâm lý gia Hoa Kỳ, đã giữ một vai trò quan trọng trong những năm 1970-1980, quả quyết rằng:
Một giây phút trong cuộc sống đều mang tính mới mẻ nếu chúng ta không bị cơ chế phòng thủ chi phối.
Ngày mai ra sao, sao mà biết được? Ngày mai được thể hiện bằng những gì ta sẽ nghĩ, sẽ làm. Chỉ việc chờ nó tới, nó đang lao về phía ta, và ta không thể tránh nó được. Ngay lúc này, ta không biết gì về tương lai và ngày mai cả.
Cái tôi, cái bản ngã nổi lên từ những kinh nghiệm thu thập được từ mỗi giây phút hiện tại. Thay vì phí thì giờ tự hỏi mình, tự gieo nghi hoặc cho mình, hay tạo ra những tâm tình tội lỗi về quá khứ, mơ mộng những kế hoạch cho tương lai bấp bênh, ta nên cố gắng sống tràn đầy giây phút hiện tại bằng cách hành động tích cực đầy giá trị.
Tôi quen một thanh niên kia có nhiều trọng trách. Trong cùng một ngày nọ anh nhận được tin người thân bị đau nặng, nghe cấp trên phê bình chua chát về cách xử sự và làm việc của mình, thậm chí bị nghi ngờ về sự ngay thẳng của mình. Bị bất hạnh chồng chất, anh nao núng và bị cám dỗ đổi môi trường làm việc. Anh hồi tưởng lại, hướng về Thiên Chúa để lấy lại can đảm, hồi phục lại lòng tự tin. Anh tìm lại được nụ cười và đơn sơ thú nhận: 
Tôi lưu tâm mọi sự.
       Cuộc đời là như thế.
       Vấn đề là lại tiếp tục
       Những gì còn tuỳ thuộc vào ta. 
Lắm lúc chúng ta có vẻ là những tay bơi, học mọi kỹ thuật bơi qua sách vở, theo lối hàm thụ, hay theo những khoá học, mà không bao giờ đi đâu để tắm ngoài phòng tắm. Chúng ta biết thao thao bất tuyệt nói về nghệ thuật bơi, nhưng khi xuống nước là chúng ta chìm lỉm.
Đừng mất thì giờ tiếc nuối quá khứ, hay cằn nhằn trách móc những người đáng lý phải giúp đỡ ta, cũng đừng lo sợ tương lai, than vãn vì ta thiếu chuẩn bị. Hãy tập lấy thói quen làm điều gì tích cực ngay giây phút hiện tại.
Rất nhiều người không biết nghỉ xả hơi, không biết tạo cho mình những cơ hội nghỉ ngơi, họ làm ra vẻ quá quan trọng, những động tác nhỏ nhất của họ cũng được gán cho một tầm quan trọng quá đáng. Họ tỉ mỉ, cầu toàn, vì quá chú trọng đến tiểu tiết nên họ không sao tiến bộ được, không tiến hoá cũng không biến đổi được.
Người cầu toàn cũng như người tỉ mỉ, đều là những người quá mức cẩn thận, họ quá chậm chạp, họ trở nên đình trệ, thay vì những lanh lợi. Họ làm giây phút hiện tại bị đông cứng bằng cách biến mình thành thụ động.
Khi muốn nói: đừng có ai làm ra vẻ quan trọng cả, ta nên nói một cách đơn sơ: hãy cẩn thận, nhưng đừng tỉ mỉ. – Hai câu nói đó giống nhau, nhưng động lực trong hai câu khác nhau: một đàng không chịu tiến bộ bao lâu chưa đạt được động tác hoàn hảo, một đàng chỉ muốn đỡ mệt óc bằng cách chuyên chú vào việc khác.
Giây phút hiện tại không thể là thời điểm cứng ngắc, không thể lay chuyển, bị cố định trong một tình trạng bị kiểm soát, một là giai đoạn phù hợp với nhu cầu và cách sống của ta.
Chúng ta phải mở rộng tâm trí đón nhận những gì hiện đang xảy ra lúc này. Roger nói như vậy.
Nếu chúng ta gặp nhiều khó khăn không cho phép chúng ta sống giây phút hiện tại, là vì chúng ta chờ đợi quá nhiều chuyện phi thường trong tương lai.
Chúng ta quên rằng thời điểm quan trọng nhất trong cuộc đời là giây phút hiện tại, và cả cuộc đời ta không bao giờ có giây phút nào quan trọng hơn giây phút hiện tại. Không bao giờ ta sẽ có được giây phút nào hạnh phúc hơn giây phút hiện tại, giây phút mà ta có thể từ đó tự phát rút ra hạnh phúc và niềm vui của mình.
Cuộc sống chính là bản thân ta, là thái độ hiện có của ta, là cách hiện tại ta đang xử sự đối với chính mình, đối với tha nhân và đối với Thiên Chúa.
Cuộc sống giống như một xâu chuỗi Môi khôi, mỗi hành động là một hạt đang len lỏi qua các ngón tay ta nhịp theo lời kinh ta đọc. Mỗi hành động có tầm quan trọng riêng của nó khi nó được sắp xếp để thể hiện trong giây phút hiện tại của ta.
Thật khó mà tin được rằng trong khi muốn xây dựng tương lai ta lại bỏ phí mất thì giờ của mình, nhưng nếu ta không tận dụng thật sự giây phút hiện tại, thì chính là ta đã bỏ phí thì giờ. Hôm nay ta biết những gì ta phải làm, ta biết mình đang xây dựng sự nghiệp của mình, vì cứ mỗi giây phút hiện tại là một viên gạch để xây dựng công trình ấy. Ta cần gì hơn nữa?
Những hành động thường ngày không nhằm phô trương được thực hiện một cách đơn sơ trong môi trường ta đang sống, giữa những người bình thường, lại đóng góp một phần lớn vào hạnh phúc thường ngày của ta.
Hạnh phúc là một trạng thái tinh thần mà chúng ta tự tạo cho mình qua cách chúng ta đón nhận và sử dụng giây phút hiện tại.
Nguồn mạch hạnh phúc ở ngay trong ta hơn là ở chung quanh ta. Hạnh phúc là niềm vui, là sự triển nở mà ta cảm nhận được ngay trong bản thân ta khi ta chấp nhận tuỳ thuộc vào Thiên Chúa, vào tha nhân, vào xã hội và vào đủ các loại biến cố xảy tới.
Giây phút hiện tại là biểu đồ của cuộc sống chúng ta, là luật lệ cho hạnh phúc thường ngày của ta, là nguồn phát sinh ra ảnh hưởng mà chúng ta có được trong môi trường sống của mình, bất chấp ngoại cảnh, dư luận, những người khác bị dao động chung quanh ta.
Ngạn ngữ Ái Nhĩ Lan có câu:
       Nếu bạn chấp nhận mọi người
       đúng như tình trạng của họ hiện nay,
       họ sẽ ngọt ngào đón tiếp bạn.
Tại sao chúng ta lại không áp dụng ngạn ngữ này cho giây phút hiện tại!
Cái tật ưa đổi thay, thích lăng xăng, hiếu động, giẫm chân lên nhau để làm ta rời khỏi giây phút hiện tại.
Lo âu, sợ sệt, nuối tiếc, hối hận, ù lì cũng kéo ta ra khỏi hiện tại, tước của chúng ta toàn bộ sức lực để kháng cự, chiến đấu.