Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018

HỒNG HÀ - Đoàn Thach Biền



Hồng Hà
Đoàn Thạch Biền

Có một số người thuở nhỏ rất thông minh nhưng càng lớn lên càng ngu, tôi là một trong số những người hiếm hoi đó. Ðáng buồn thay!
Thuở nhỏ tôi không phải là thần đồng (nếu là thần đồng chắc các bạn đã biết tiếng tăm của tôi hết rồi, khỏi cần giới thiệu lôi thôi), nhưng chắc chắn tôi con nít ngày xưa đã thông minh hơn tôi người lớn bây giờ rất nhiều. Tại sao có trường hợp hợp lạ kỳ như vậy hả? Ðêm đêm nằm vắt tay lên trán tôi vẫn thường bị mất ngủ vì không giải đáp nổi thắc mắc đó.

CUNG HIẾN ĐỀN THỜ

09.11.2018 Thứ sáu Cung hiến Thánh đường Latêranô

Tôi sẽ xây dựng lại

PHÚC ÂM: Ga 2, 13-22
“Người có ý nói đền thờ là thân thể Người”.
Lễ Vượt Qua của dân Do-thái gần đến, Chúa Giêsu lên Giêrusa-lem; Người thấy ở trong đền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc. Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ, Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ, và bảo những người bán chim câu rằng: “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”.
Môn đệ liền nhớ lại câu Kinh Thánh: “Sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thiêu đốt tôi”.
Bấy giờ người Do-thái bảo Người rằng: “Ông hãy tỏ cho chúng tôi thấy dấu gì là ông có quyền làm như vậy”. Chúa Giêsu trả lời: “Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Ngưòi Do-thái đáp lại: “Phải bốn muơi sáu năm mới xây được đền thờ này mà ông, ông sẽ dựng lại trong ba ngày ư?” Nhưng Người, Người có ý nói đền thờ là thân thể Người. Vì thế, khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, các môn đệ mới nhớ lời đó, nên đã tin Kinh Thánh và tin lời Người đã nói.

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2018

TÌNH DỎM LÀM SAO QUÊN Đoàn Thạch Biền



Tình Dỏm Làm Sao Quên
Tác giả: Đoàn Thạch Biền

Tình yêu chân thật, bạn sẽ nhớ suốt đời đời. Đúng rồi! Nhưng tình yêu “dỏm” như một cái tát tai cũng khiến bạn phải nhớ suốt đời. Tôi đã bị một cái tát tai như vậy và thỉnh thoảng vẫn cảm thấy má mình ran rát, mỗi khi nhớ lại.

Thứ Tư, 31 tháng 10, 2018

MỐI TÌNH ĐẦU



Mối tình đầu
Dương Nữ Khánh Thương

Buổi tối lũ con gái như những con gà mái tơ nhốt chung một chuồng tự dưng khó khé tra hỏi nhau về mối tình đầu. Ừm. Yêu từ bao giờ, cầm tay lần đầu ở đâu? Hôn người đầu tiên là ai, có thích không, bao lâu thì tan vỡ? Dư âm, đại loại là những chuyện vô cùng "dở hơi không biết bơi".

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

CON QUỶ Guy de Maupassant

Con quỷ
Guy de Maupassant

Gã nông dân đứng đối diện viên thầy thuốc, trước giường người hấp hối. Bà lão, lặng lẽ, nhẫn nhục, minh mẫn, nhìn hai người đàn ông và nghe họ trò chuyện. Bà sắp chết; bà không cưỡng lại, đời bà hết rồi, bà đã chín mươi hai tuổi.

TẬN DỤNG 24 GIỜ...



Trong ngày, nếu chúng ta muốn,
      chúng ta có thể tìm thấy những chuyện dễ chịu,
      những niềm vui của cuộc sống,
      những giây phút thoải mái.


Ngay từ sáng sớm, hãy bắt chước những con chim,
      với tâm hồn đầy âm nhạc.
Mỗi ngày là một cuộc hành trình dài 24 giờ.


Tại sao không vừa hành trình vừa yêu thương,
      vừa làm cho người khác yêu thương mình?
      Điều đó đòi hỏi phải biết chú ý tới người khác,
      biết quan sát những hành vi tích cực
      mà những người ta gặp có thói quen hay là...


      Để ý khen ngợi một đống chuyện đang xảy ra trước mắt đâu có khó khăn gì: khen một ai đó vì y có chiếc xe sạch sẽ, vì y thường xuyên cào cỏ chung quanh nhà y, vì y ăn mặc đàng hoàng chứng tỏ y muốn được tôn trọng xứng với địa vị y, hay y có một nhu cầu trong vô thức là được người khác chú ý tới. Khi họ lưu tâm chăm sóc một điểm nào đó, thì chắc hẳn họ cũng muốn được người khác thấy và chú ý đến.

      Những quan hệ đơn giản giữa người với người bắt đầu từ những cái nhỏ nhặt vô nghĩa nói lên một sự lưu tâm, một cái nhìn thiện cảm.

      Một hôm, tôi đang đứng cùng bạn bè - lúc đó chúng tôi là những sinh viên đại học - thì một chàng trai vai vuông, thân hình đặc biệt rắn chắc, đôi chân hơi ngắn, bước tới, với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt tròn và ửng đỏ. Tôi giới thiệu anh ta với các bạn tôi: “Đây là Charles, một tay rất đặc biệt, một người quyền biến đầy tài năng, cứ đặt anh ta vào một tình huống khó xử, cho anh ta một cuộn dây nhỏ, một con dao nhíp, một vài mẩu sắt nhọn, vậy là anh ta có thể ra khỏi bất cứ một tình huống khó khăn nào”. Tôi mô tả về anh ta một cách khôi hài, nhưng đó chính là quan niệm tôi có về Charles mà tôi đã từng chứng kiến anh ta hành động. 40 năm sau, cùng với nụ cười đó, Charles nhắc lại cho tôi lời giới thiệu vừa rồi, là điều đã khơi dậy một thiện cảm, một sự quý mến giữa chúng tôi với nhau.

      Không có bao giờ người ta lại trách cứ một cái nhìn tích cực, một lời nói dễ thương về một người nào. Đó là một niềm vui lâu bền mà người ta tạo ra được.

Trước khi nói một điều gì
      có thể làm chướng tai người khác,
      cần phải suy nghĩ cho kỹ cho lâu,
      bởi vì cái vết thương gây ra
      phải lâu lắm mới thành sẹo.


Nếu ta không có thời giờ để suy nghĩ,
      hãy nói những lời thật dễ thương,
      không làm ai bị tổn thương,
      chúng sẽ đem lại những hậu quả thật tốt đẹp.


Những lời nói tích cực dẫu có quá đáng
      cũng không gây nên vấn đề gì.


Ta thường thấy nhiều người mất bình tĩnh, trở nên gây gổ,
      giữ bụng hận thù
      thậm chí chỉ vì một lời nói bóng gió
      khiến người ta thấy được ác tâm,
      hay lòng nghi ngờ, hoặc đổ lỗi khéo léo,
      hay một lời châm chọc ẩn dưới bề mặt tích cực.


Ta không bao giờ thấy ai bực bội
      khi nghe một lời khen
      dẫu cho lời khen đầy phóng đại.


Không ai nhờ ta sửa lỗi người khác cả,
      cho dẫu họ có nhiều tật xấu khó chịu
      hay những khuyết điểm rõ rành rành.


Vả lại, thường xuyên ngày nào ta cũng có sứ mạng
      phải yêu tha nhân,
      phải lưu tâm đến họ,
      phải mau mắn đem lại niềm vui, niềm hoan lạc,
      và làm họ thăng tiến trên con đường hạnh phúc.


Lo lắng cho người khác với cái nhìn tích cực,
      không những làm họ chú ý tới ta,
      mà còn gây thiện cảm nơi lòng họ,
      và làm ta vui tính hơn lên.


Gợi ý:

Hãy bắt chước con ong,
      dẫu chúng bay thật xa,
      cũng không quên mục đích,
      chúng đến những bông hoa,
      và chỉ lấy ra cho mình
      những gì làm ra mật.

HẠT CẢI LỚN LÊN...

30.10.2018 Thứ ba tuần XXX Thường niên

Hạt cải lớn lên và trở thành cây

PHÚC ÂM: Lc 13, 18-21
“Hạt cải mọc lên và trở thành một cây to”.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Nước Thiên Chúa giống như cái gì? Và Ta sẽ so sánh nước đó với cái gì? Nước đó giống như hạt cải mà người kia lấy gieo trong vườn mình. Nó mọc lên và trở thành một cây to, và chim trời đến nương náu trên ngành nó”. Người lại phán rằng: “Ta sẽ so sánh Nước Thiên Chúa với cái gì? Nước đó giống như tấm men mà người đàn bà kia lấy bỏ vào ba đấu bột, cho tới khi tất cả khối đều dậy men”.
Suy niệm:
Hai dụ ngôn trên đây tỏ ra lạc quan và hy vọng. 
Nước Thiên Chúa đã được Đức Giêsu khai mở và loan báo. 
Nước ấy cần có thời gian để lớn lên, để tác động trên con người. 
Chắc chắn kết quả cuối cùng sẽ rất tốt đẹp.
Một người đàn ông ném vào khu vườn của mình một hạt cải nhỏ bé. 
Ông có ước mơ mong mỏi gì không? 
Vậy mà theo thời gian, hạt cải ấy đã lớn lên và trở thành một cây. 
Cây vững đến nỗi chim trời đến làm tổ trên cành của nó được (c. 19). 
Đức Giêsu muốn làm nổi bật sự phát triển mạnh mẽ của Nước Trời. 
“Lớn lên và trở thành” là một tiến trình do Thiên Chúa dẫn dắt. 
Bất chấp những khó khăn trong hiện tại, Nước Trời vẫn cứ lớn lên, 
để rồi sẽ là nơi trú ngụ cho nhiều người ở khắp nơi tìm đến.
Một phụ nữ lấy men và vùi nó vào một lượng bột rất lớn. 
Men không nhiều, lại được vùi sâu, nên có vẻ như không hiện hữu. 
Nhưng trong thực tế, men đã có đó rồi và đang tác động trên bột. 
Với thời gian, men làm cả khối bột dậy men. 
Bấy giờ sức biến đổi của men mới được mọi người nhận biết. 
Khối bột lên men đã sẵn sàng trở nên những ổ bánh ngon lành. 
Đức Giêsu làm nổi bật sức mạnh của Nước Thiên Chúa 
trong việc biến đổi thế giới này từ bên trong. 
Chính sự tiếp xúc trực tiếp, sự thâm nhập của men vào bột 
đã tạo ra sự biến đổi kỳ diệu ấy.
Những lời giảng của Đức Giêsu đã vang lên từ hai mươi thế kỷ. 
Nước Thiên Chúa đã được Ngài khai mở và vun trồng mãi đến nay. 
Kitô giáo vẫn là một tôn giáo lớn, chiếm một phần ba dân số thế giới. 
Nhưng có những lúc chúng ta có cảm tưởng như nó bị chựng lại. 
Khi có nhiều nhà thờ phải bán đi vì không có người đi lễ Chúa nhật, 
khi các chủng viện hay dòng tu trở nên vắng vẻ, già nua, 
khi ở nhiều nơi số linh mục thiếu một cách trầm trọng, 
khi tỷ lệ tăng của Kitô hữu không bằng với tỷ lệ tăng của dân số thế giới. 
Kitô giáo có tương lai không? Kitô giáo có thể bị tàn lụi không? 
Những câu hỏi đó làm nhiều người bận tâm và lo lắng. 
Hai dụ ngôn của Đức Giêsu hôm nay đem lại cho ta niềm lạc quan. 
Nhưng đó không phải là thứ lạc quan vô trách nhiệm. 
Làm cho Nước Thiên Chúa lớn lên và thâm nhập vào thế giới hôm nay, 
đó không phải chỉ là chuyện của Thiên Chúa. 
Đó là chuyện của từng Kitô hữu chúng ta. 
Để hạt cải thành cây, cần một chút chăm bón. 
Ai trong chúng ta cũng là một nhúm men nhỏ được vùi trong đống bột, 
đống bột của trường học hay công ty, của một tập thể hay cộng đồng. 
Làm sao để men của chúng ta tạo ra những tác dụng tốt? 
Không cần phải làm những việc lớn lao để thay đổi bộ mặt thế giới. 
Chỉ xin làm một nhúm men nhỏ để đến với những người tôi gặp hôm nay.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
xin thương nhìn đến Hội Thánh
là đàn chiên của Chúa.
Xin ban cho Hội Thánh
sự hiệp nhất và yêu thương,
để làm chứng cho Chúa
giữa một thế giới đầy chia rẽ.
Xin cho Hội Thánh
không ngừng lớn lên như hạt lúa.
Xin đừng để khó khăn làm chúng con chùn bước,
đừng để dễ dãi làm chúng con ngủ quên.
Ước gì Hội Thánh trở nên men
được vùi sâu trong khối bột loài người
để bột được dậy lên và trở nên tấm bánh.
Ước gì Hội Thánh thành cây to bóng rợp
để chim trời muôn phương rủ nhau đến làm tổ.
Xin cho Hội Thánh
trở nên bàn tiệc của mọi dân nước,
nơi mọi người được hưởng niềm vui và tự do.
Cuối cùng xin cho chúng con
biết xây dựng một Hội Thánh tuyệt vời,
nhưng vẫn chấp nhận cỏ lùng trong Hội Thánh.
Ước gì khi thấy Hội Thánh ở trần gian,
nhân loại nhận ra Nước Trời ở gần bên. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.