Hiển thị các bài đăng có nhãn Chắp Cánh Cho Tâm Hồn Bay Cao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chắp Cánh Cho Tâm Hồn Bay Cao. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

BÀ CON VỚI CHÚA


BÀ CON VỚI CHÚA.

Mọi người đang bận rộn mua sắm trong ngày lễ,
không ai để ý đến một đứa bé nghèo
đang đứng thập thò bên ngoài một cửa hàng lớn.

Nó nhìn những món đồ chơi,
những quần áo đẹp,
và các thức ăn bày biện đầy ắp phía bên trong cửa hàng
với ánh mắt thèm thuồng, buồn bã.

Nó ước gì mình có thể có được những món đồ đó,
những thứ thoạt nhìn tưởng rất gần,
trong tầm tay với của nó,
nhưng lại rất xa xôi mà có lẽ cả cuộc đời nầy
nó không thể nào có được.

Chợt một người phụ nữ
nhìn thấy ánh mắt khát khao của đứa bé
nên đã bước đến bên nó,
dắt nó vào trong cửa hàng
và mua cho nó thật nhiều đồ chơi, quần áo, và thức ăn.

Sau đó người phụ nữ chúc nó
một ngày lễ vui vẻ, và từ giã nó.

Trước khi người phụ nữ nầy kịp bước đi,
đứa bé nắm tay bà và hỏi:
“Cô ơi, cô có phải là Chúa không?”
Người phụ nữ trả lời:
“Không, cô không phải là Chúa,
cô chỉ là một trong những con cái của Ngài mà thôi.”
Đứa bé liền nói:
“Con biết mà,
con biết thế nào cô cũng có bà con với Chúa.”

Thơ ngây biết bao và đáng yêu biết bao.
Trong trí óc non nớt, thằng bé hiểu rằng
Chúa của nó luôn ban cho nó những điều tốt đẹp,
và nó cũng hiểu thêm rằng,
những ai là “thân thiết” với Chúa
sẽ thay Ngài thực hiện những điều tốt đẹp ấy
giữa cuộc đời đau khổ nầy.

Người chung quanh có thể nhận biết
mối quan hệ giữa chúng ta với Chúa
qua cách sống hằng ngày của bạn,
cách sống ấy phải thể hiện được tình yêu
và sự quan tâm đến người khác.

Mọi hành vi của bạn
phải đại diện cho Chúa Giê-su trên đất,
vì họ không thể thấy Chúa
bằng đôi mắt trần thế,
nhưng sẽ thấy Chúa qua những việc bạn làm,
vì bạn là “bà con” của Ngài.



Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

GIEO GÌ GẶT NẤY

CHỊU ĐỰNG LẪN NHAU


CHỊU ĐỰNG LẪN NHAU
Trong một tiểu luận về ngày Valentine—ngày Lễ Tình Nhân, Carl D. Windsor đã viết: “Ngay cả những cặp vợ chồng hòa hợp nhất, cũng sẽ thỉnh thoảng trải qua những cơn sóng gió.”

Một bà lão nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày cưới, đã thuật lại bí quyết của bà để giữ cuộc hôn nhân bền vững và hạnh phúc. 

Bà nói, “Trong ngày cưới, tôi quyết định sẽ viết một danh mục “Vì Hạnh Phúc Gia Đình”. 
Ở đó liệt kê Mười Lỗi Lầm của chồng tôi mà tôi sẽ bỏ qua để gia đình êm ấm. 
Nghĩa là khi nào chồng tôi phạm một trong mười lỗi có ở danh mục ấy, thì tôi sẽ sẵn sàng tha thứ. Nhưng tôi không cho ông ấy biết danh mục gồm những lỗi lầm nào.”

Nghe vậy, một vị khách muốn bà cho biết nội dung của danh mục đặc biệt ấy. 
Bà hóm hỉnh trả lời với một nụ cười thật duyên dáng của tuổi bảy mươi: 
“Thành thật mà nói, tôi chưa bao giờ viết ra cái danh mục đó cả. Nhưng hễ mỗi khi ông ấy làm một điều gì đó khiến tôi tức điên lên, thì tôi tự nhủ, “May mắn cho ông đó, vì lỗi nầy có nằm trong danh mục “Hạnh Phúc Gia Đình”!

Thật đáng yêu thay tâm hồn của người vợ mẫu mực trên đây. Nơi đó toát lên một sức chịu đựng bền bỉ, một tinh thần vị tha, một thái độ nhu mì. 

Sự tha thứ và chịu đựng không làm giảm giá trị của nhân cách, không xúi giục người khác lầm lỗi thêm, nhưng nó tạo nên sức mạnh của lòng tin tưởng lẫn nhau và sự thu hút mãnh liệt người khác vào quỹ đạo của tình yêu!

Chúng ta xét nét với nhau nhiều quá, dễ dàng hằn học với nhau quá! Sức chịu đựng nhau mỗi ngày một yếu đi, và bất cứ một việc mâu thuẫn cỏn con nào cũng có thể trở thành ngòi nổ cho xung đột! 

Hãy ngắm xem những gì Chúa Giêsu đã chịu đựng đối với lỗi lầm chúng ta để chúng ta có thể chịu đựng nhau hơn, nhân từ với nhau hơn.

“Vậy, anh em là kẻ chọn lựa của Đức Chúa Trời, là người thánh và rất yêu dấu của Ngài, hãy có lòng thương xót. Hãy mặc lấy sự nhân từ, khiêm nhượng, mềm mại, nhịn nhục.” Cô-lô-se 3:12.

Trích: Chắp Cánh Cho Tâm Hồn Bay Cao
 Tác giả: Mục Sư Dương Quang Thoại

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

MỘT ÁNH SÁNG NHỎ


MỘT ÁNH SÁNG NHỎ

Có một ngôi thánh đường nhỏ bé nằm trơ trọi trên ngọn đồi đá cao bên bờ biển Tô Cách Lan, một quốc gia nổi tiếng với những bờ biển gập ghềnh và nghề đánh cá truyền thống. Một đêm mùa đông, nhà thờ có buổi nhóm cầu nguyện, nhưng thời tiết quá khắc nghiệt, gió rít từng cơn, mưa to và giông gió. Dầu vậy, vị mục sư vẫn quyết định đi lên thánh đường, dù vợ ông cố thuyết phục ông ở nhà. Bà nghĩ rằng sẽ chẳng có ai đến nhóm họp cả. Nhà của ông ở dưới chân núi. Ông thu mình trong chiếc áo ấm, bên ngoài có áo mưa rộng, nặng nhọc leo dốc, chiếc đèn cầm chắc trong tay. Đến nơi, ông mở cửa nhà thờ, thắp sáng các ngọn đèn, rồi ngồi chờ đợi! Không có một người! Ông nghĩ: “Mưa lớn quá, không trách tín đồ được!” Thế là ông quì cầu nguyện cho mọi người, rồi đóng cửa nhà thờ, trở về.

Tưởng như đêm ấy qua đi, nhưng câu chuyện đã không chấm dứt ở đó. Ít ngày sau, một ngư phủ đến thăm mục sư, cho biết rằng đêm hôm đó, chiếc tàu đánh cá của ông ta ở ngoài khơi về muộn. Mưa dữ dội làm thu hẹp tầm nhìn, ông muốn vào bờ nhưng không nhìn thấy gì cả, nhiều lần lại cho thuyền đi ngược ra khơi vì chung quanh chỉ toàn là bóng tối. Tưởng đã buông xuôi trong cơn vật lộn với giông gió, không ngờ ông ta nhìn thấy ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ các cửa sổ trên nhà thờ, chính ánh sáng ấy đã giúp ông định hướng.

Có những công việc thật tình cờ của chúng ta, nhưng đã mang lại hạnh phúc cho người khác. Tuy nhiên, những câu chuyện khích lệ như thế chỉ thường xảy ra với những ai thành tâm chu toàn một cách siêng năng những bổn phận bình thường hằng ngày của mình. Không cần đòi hỏi phải có một ánh sáng lớn rồi mới chiếu rọi, ánh sáng Chúa ban cho bạn thế nào, hãy soi ngay tại vị trí của mình. Rồi bạn sẽ thấy những kết quả vô cùng lớn lao, ngoài cả sự suy tưởng.

“Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành ở trên núi thì không khi nào bị khuất được: cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chân đèn, thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà.” Ma-thi-ơ 5:14, 15

Trích: Chắp Cánh Cho Tâm Hồn Bay Cao

Tác giả: Mục Sư Dương Quang Thoại