Hiển thị các bài đăng có nhãn GIÂY PHÚT HIỆN TẠI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GIÂY PHÚT HIỆN TẠI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

TẬN DỤNG 24 GIỜ...



Trong ngày, nếu chúng ta muốn,
      chúng ta có thể tìm thấy những chuyện dễ chịu,
      những niềm vui của cuộc sống,
      những giây phút thoải mái.


Ngay từ sáng sớm, hãy bắt chước những con chim,
      với tâm hồn đầy âm nhạc.
Mỗi ngày là một cuộc hành trình dài 24 giờ.


Tại sao không vừa hành trình vừa yêu thương,
      vừa làm cho người khác yêu thương mình?
      Điều đó đòi hỏi phải biết chú ý tới người khác,
      biết quan sát những hành vi tích cực
      mà những người ta gặp có thói quen hay là...


      Để ý khen ngợi một đống chuyện đang xảy ra trước mắt đâu có khó khăn gì: khen một ai đó vì y có chiếc xe sạch sẽ, vì y thường xuyên cào cỏ chung quanh nhà y, vì y ăn mặc đàng hoàng chứng tỏ y muốn được tôn trọng xứng với địa vị y, hay y có một nhu cầu trong vô thức là được người khác chú ý tới. Khi họ lưu tâm chăm sóc một điểm nào đó, thì chắc hẳn họ cũng muốn được người khác thấy và chú ý đến.

      Những quan hệ đơn giản giữa người với người bắt đầu từ những cái nhỏ nhặt vô nghĩa nói lên một sự lưu tâm, một cái nhìn thiện cảm.

      Một hôm, tôi đang đứng cùng bạn bè - lúc đó chúng tôi là những sinh viên đại học - thì một chàng trai vai vuông, thân hình đặc biệt rắn chắc, đôi chân hơi ngắn, bước tới, với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt tròn và ửng đỏ. Tôi giới thiệu anh ta với các bạn tôi: “Đây là Charles, một tay rất đặc biệt, một người quyền biến đầy tài năng, cứ đặt anh ta vào một tình huống khó xử, cho anh ta một cuộn dây nhỏ, một con dao nhíp, một vài mẩu sắt nhọn, vậy là anh ta có thể ra khỏi bất cứ một tình huống khó khăn nào”. Tôi mô tả về anh ta một cách khôi hài, nhưng đó chính là quan niệm tôi có về Charles mà tôi đã từng chứng kiến anh ta hành động. 40 năm sau, cùng với nụ cười đó, Charles nhắc lại cho tôi lời giới thiệu vừa rồi, là điều đã khơi dậy một thiện cảm, một sự quý mến giữa chúng tôi với nhau.

      Không có bao giờ người ta lại trách cứ một cái nhìn tích cực, một lời nói dễ thương về một người nào. Đó là một niềm vui lâu bền mà người ta tạo ra được.

Trước khi nói một điều gì
      có thể làm chướng tai người khác,
      cần phải suy nghĩ cho kỹ cho lâu,
      bởi vì cái vết thương gây ra
      phải lâu lắm mới thành sẹo.


Nếu ta không có thời giờ để suy nghĩ,
      hãy nói những lời thật dễ thương,
      không làm ai bị tổn thương,
      chúng sẽ đem lại những hậu quả thật tốt đẹp.


Những lời nói tích cực dẫu có quá đáng
      cũng không gây nên vấn đề gì.


Ta thường thấy nhiều người mất bình tĩnh, trở nên gây gổ,
      giữ bụng hận thù
      thậm chí chỉ vì một lời nói bóng gió
      khiến người ta thấy được ác tâm,
      hay lòng nghi ngờ, hoặc đổ lỗi khéo léo,
      hay một lời châm chọc ẩn dưới bề mặt tích cực.


Ta không bao giờ thấy ai bực bội
      khi nghe một lời khen
      dẫu cho lời khen đầy phóng đại.


Không ai nhờ ta sửa lỗi người khác cả,
      cho dẫu họ có nhiều tật xấu khó chịu
      hay những khuyết điểm rõ rành rành.


Vả lại, thường xuyên ngày nào ta cũng có sứ mạng
      phải yêu tha nhân,
      phải lưu tâm đến họ,
      phải mau mắn đem lại niềm vui, niềm hoan lạc,
      và làm họ thăng tiến trên con đường hạnh phúc.


Lo lắng cho người khác với cái nhìn tích cực,
      không những làm họ chú ý tới ta,
      mà còn gây thiện cảm nơi lòng họ,
      và làm ta vui tính hơn lên.


Gợi ý:

Hãy bắt chước con ong,
      dẫu chúng bay thật xa,
      cũng không quên mục đích,
      chúng đến những bông hoa,
      và chỉ lấy ra cho mình
      những gì làm ra mật.

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2018

NĂNG LỰC VÀ GIÂY PHÚT HIỆN TẠI


Chúng ta có toàn quyền, hay hầu như toàn quyền
      trên giây phút hiện tại.


Đó là nguyên tắc quý giá như vàng bạc,
      nhờ nó ngày nào ta cũng làm nên được
      những diệu kỳ,
      thậm chí cả phép lạ nữa.


Người nào cũng được tạo dựng nên
      để có thể sử dụng được thời giờ
      mà đời đã dành cho họ.


Nhưng không có ai đủ nghị lực và sức mạnh,
      dẫu là tinh thần hay thể lý,
      để hoàn toàn làm chủ được
      quá khứ và tương lai.


Nhưng, con người có đủ sáng suốt và sức mạnh,
      để tổ chức cơ chế phòng thủ,
      để hôm nay không bị tiêu diệt,
      để làm giây phút hiện tại sinh hoa trái.


Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018

GIÂY PHÚT HIỆN TẠI VÀ THỬ THÁCH


Cha Lionel Labrèche, thuộc Tu hội Dâng Truyền, đã sống phần lớn cuộc đời mình bên cạnh những người da đỏ Mỹ châu, và họ cũng hết sức tôn kính cha. Nhà truyền giáo này cũng như đa số các nhà truyền giáo khác, đã bất chấp sự nghiệt ngã của khí hậu, lao mình vào một cuộc mạo hiểm hết sức phiêu lưu để sống bên cạnh những người mà vì họ cha đã cống hiến cuộc đời mình. Vì thế, 25 năm cuối cuộc đời còn lại trong một ngôi nhà dành cho những người bị bệnh kinh niên. Thậm chí cha không đủ sức để điều khiển chiếc xe lăn của cha nữa.

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2018

GIÂY PHÚT HIỆN TẠI VÀ KỶ LUẬT


Đừng than phiền vì mình thiếu can đảm,
      hãy cố gắng ngay từ hôm nay.


Đừng rên rỉ vì những gì đang xảy ra,
      đừng kết án những gì ta không hiểu,
      mà hãy cố gắng thanh thản và bình an.


Hãy nhận lấy những sai trái của mình,
      đừng đổ lỗi người khác gây hoạ cho mình,
      mà hãy nỗ lực sống từng ngày.


Giây phút hiện tại
      đòi hỏi ta sống theo kỷ luật.


Tuân hành kỷ luật
      chính là tập trung nghị lực vào hiện tại
      để từ đó rút ra
      càng nhiều lợi ích càng tốt.


Tất cả những gì ta có
      có thể làm lợi mà cũng có thể có hại cho ta:
      tất cả tuỳ thuộc nơi ta,
      và đó là trách nhiệm của ta.


Ai nấy đều phải chịu đựng hay được hưởng
      những hậu quả do quyết định của mình.
      Ta chỉ gặt hái những gì ta gieo.


Những hậu quả thảm khốc của một hành vi tiêu cực,
      đôi khi xảy ra vượt quá những gì
      chính ta có thể tưởng tượng ra.


Một kỷ niệm đẹp, một tư tưởng hạnh phúc
      đôi khi vượt khỏi những gì
      lý trí và đầu óc tưởng tượng ta quan niệm được.


Một điều chắc chắn là:
      cái ta gặp phải nhiều hơn cái ta gieo,
      và cùng một loại, một bản chất với nhau.


Ngay khi ta để cho mình tức giận, thù hằn, gây cấn,
      thì ta không còn kiểm soát được cảm tính,
      tình cảm, và năng lực của mình,
      và không còn hành động hợp lý, theo lương tri.
      Như thế là ta đã tự hại mình.


Kỷ luật, là điều phải thực hiện mỗi ngày,
      không được thờ ơ bê trễ.
      Nó đóng một vai trò nghiêm chỉnh,
      là giúp ta tổ chức, quy định,
      khai thông cho những cách xử sự, thái độ,
      đôi khi cả những cử chỉ, lời nói,
      ý tưởng và lề lối suy nghĩ nữa.


Nó chỉ có năng lực trên giây phút hiện tại,
      nó sử dụng quá khứ
      như những kinh nghiệm có giá trị,
      và tương lai như một điểm đích hạnh phúc.


Một kỷ luật được tuân hành vui vẻ,
      phối hợp với lòng tự tin và giây phút hiện tại,
      sẽ ngăn cản ta khỏi những hăng say quá độ
      kẻo rơi vào những dự phóng ngông cuồng hoang tưởng.
      Chúng sẽ khích lệ những người lười biếng
     tự ý thức lại, và thường xuyên cố gắng
      cố gắng hoài cố gắng mãi,
      để sống giây phút hiện tại
      và khám phá ra nhân cách thực của mình.


Kỷ luật buộc ta phải sống theo quy định rõ ràng,
      tương tự như chế độ ăn uống của người béo phì
      muốn làm trọng lượng của mình giảm bớt.


Không ai muốn gian lận trong việc tuân hành chế độ đó,
      vì như thế chẳng ích lợi gì,
      chỉ gây ra những hậu quả tai hại mà thôi.


Người nào đang tuân theo một chế độ nào đó,
      đang tình nguyện chấp nhận một kỷ luật,
      phải canh chừng cảm xúc, đầu óc
      và chiều sâu của mình.


Cảm xúc gây cho ta những nỗi sợ hãi,
      quan trọng hoá những mệt mỏi do cố gắng,
      phóng đại những khó khăn trắc trở...


Chiều sâu của một con người
      như một cái bể bao la chưa dò
      mà ai cũng có tại bản thân.


Tại đó ta có thể tìm thấy dồi dào
      kho tàng quý giá của Hoá Công
      là Đấng muốn rằng mọi người, dù nam hay dù nữ,
      cứ việc sử dụng không bao giờ hết được.


      Những nhà tâm lý đúng đắn nhất dám quả quyết rằng, mọi người, cho dẫu là những người lưu tâm tới việc phát triển con người mình nhất, cũng chỉ sử dụng tốt đa là 10% tiềm năng của mình.

Khép mình vào kỷ luật
      chính là phấn đấu để sử dụng
      những gì tốt đẹp nhất nơi con người mình,
      chính là chấp nhận những tình huống khó khăn
      khi chúng xảy tới,
      là sống từng ngày một,
      là sống mãnh liệt giây phút hiện tại.


Kỷ luật có thể chấp nhận được,
      nếu hằng ngày ta kiên trì sống với nó,
      và làm sống lại nơi ta niềm hy vọng
      cho phép ta vượt lên vượt lên mãi,
      và để cho những mũi nhọn của thành công
      chọc thủng và xuyên qua.


Giây phút hiện tại là cái lò
      trui rèn nhân cách ta.


Giây phút hiện tại là cái bàn làm việc
      nơi ta đang thực hiện chương trình sống,
      để sống một cuộc đời hiến thân,
      nơi không còn chuyện tản mạn tâm trí,
      mà là nơi những khả năng đang tiếp tục bừng tỉnh.


Sức mạnh nội tâm ai cũng có trong mình,
      cũng hữu hiệu không kém gì nguyên tử.
      Ý thức được cái nguồn động lực đó
      tập trung nó lại vào giây phút hiện tại,
      điều đó có thể biến đổi một con người,
      cho dẫu người ấy có vẻ đãng trí tới đâu,
      và tưởng rằng mình yếu đuối thế nào.


Khép mình vào kỷ luật,
      tự căn bản chính là
      ý thức về những năng lực tự nhiên và siêu nhiên,
      đang ẩn tàng trong bản thân mình.


Khai thác những năng lực này,
      đem ra sống hôm nay,
      chính là cách thế hữu hiệu
      để sửa đổi quá khứ
      và chuẩn bị tương lai.


Gợi ý:

Tôi chịu trách nhiệm về kiếp sống của tôi,
      nhưng mỗi lần tôi chỉ chịu trách nhiệm một ngày.


Phí phạm mất một ngày trong kiếp sống,
      là tạo nguy cơ gieo mầm mất quân bình...


Còn phí phạm nhiều ngày,
      sẽ gieo nghi ngờ trên phán đoán của tôi,
      sẽ tỏ ra sự nhẹ dạ của mình,
      sự vô kỷ luật và thiếu trưởng thành nữa.


Giá trị cuộc đời không cao hơn
      những gì ta làm vì nó trong giây phút hiện tại.

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

HIỆN TẠI CHÍNH LÀ SỐNG


Người ta dễ dàng gặp khó khăn 
      khi tập trung tinh thần và nghị lực,
      ít khi họ bỏ giờ ra suy nghĩ,
      hay phân tích những gì họ phải sống,
      những gì họ sống trong một ngày.


Nếu chúng ta có dịp suy nghĩ,
      thì ta lại có nguy cơ nghĩ quá lâu,
      về quá khứ của mình,
      về những lầm lỗi ít nhiều có ý thức của mình,
      về những tai nạn gặp trên đường,
      khiến chúng ta bị thương tổn sâu xa.


Vì thế, quá khứ trở thành một nguồn suối ô nhiễm,
      không khả năng giải khát chúng ta.


Chúng ta đánh mất cái thú bị thách đố, mạo hiểm,
      thách thức ta thực hiện những sáng kiến mới.
      Những sợ hãi khiến chúng ta sinh ra ảo giác,
      và dập tắt trong ta
      ánh sáng, hăng hái, lạc quan,
      khiến chúng ta không còn tích cực.
      Nghĩa là vào một giây phút nào đó
      chúng ta cố tình hoặc vô tình
      bác bỏ những khả năng thực sự của nội tâm mình.

Cái tai hoạ để cho mình
      bị quá khứ bám chặt hay ám ảnh,
      đó chính là chúng ta quên mất
      tính năng động và tính hiện thực
      của giây phút hiện tại.


Sống quá khứ, chính là:
      hoặc mơ mộng,
      hoặc bị sa lầy trong những nỗi đắng cay,
            trong tình trạng bị vỡ mộng,
      hoặc coi quá khứ
            như một thời vinh quang
            có khả năng thay đổi hiện tại
            trong niềm tự mãn ngây ngô, đờ đẫn,
      khiến ta không còn ý niệm hay tư tưởng vượt thắng,
      để nhắm những mục đích xa hơn, hay hơn.


Cố gắng sống giây phút hiện tại
      đòi hỏi một cố gắng tích cực,
      nghiêm chỉnh và liên tục.
      Thật là khó, nhưng không phải là không thể thực hiện.


Chắc chắn rằng, bất kỳ ai lục soát quá khứ của mình
      sẽ gặp nhiều đau khổ hiểu lầm,
      nhiều dư vị đắng cay.


Cần phải tránh việc nhắc đi nhắc lại hoài,
      hay phân tích những gì gây đau khổ,
      những vết thương chưa hàn gắn.


Cũng cần phải tránh vinh quang đã đạt được,
      sự tự mãn về những thành công nhất thời,
      đó là những yếu tố gây tê liệt.


Nếu ta hãnh diện về mình,
      nếu khi ta nghe người khác nói,
      ta chỉ thấy đó là dịp để nói
      về quá khứ vinh quang hiển hách của ta,
      ta sẽ làm khô cạn đi mọi tư tưởng thăng tiến,
      sẽ bám cứng vào một tình trạng tịch tĩnh,
      mà theo thời gian sẽ làm mệt mỏi
      những người chung quanh ta.


Quá khứ có thể gây ra hai hậu quả tai hại:
      một là dẫn ta đến suy sụp tinh thần,
      hai là khiến ta huênh hoang tự phụ.


Đó là hai trạng thái cực đoan
      cùng tạo ra một hậu quả duy nhất
      là làm ta quên bẵng giây phút hiện tại.


Hãy dừng lại đừng hành khổ mình nữa
      vì những kỷ niệm đau buồn trong quá khứ.
      Cần phải loại đi khỏi tiềm thức,
      khỏi trí tưởng tượng, khỏi ký ức,
      những dữ kiện đã từng gây tổn thương,
      và những người hay nói xấu, vu oan,
      những lạnh nhạt, xa cách,
      lãnh đạm và cứng ngắc.


Chỉ cần nghe tên họ
      đủ khiến ta ngao ngán, nổi sùng.
      Ta cảm thấy bị tấn công, bị phá hoại,
      tất cả những gì xấu xa trong quan hệ này
      đều hiện ra bề mặt, làm ta chán ngấy,
      làm chướng tai gai mắt, làm suy sụp tinh thần,
      khơi dậy những tâm tình bất nhẫn và tức giận.


Những phản ứng này cho ta thấy:
      ta chưa giải quyết được quá khứ,
      tình yêu ta chưa thắng được hận thù,
      Thiên Chúa chưa tác động mạnh mẽ được
      vì ta chưa cậy trông Ngài cho đủ.


Người ta nói quá nhiều
      về những chuyện đáng tiếc khó chịu.


Người ta chưa thành công làm trống rỗng lòng mình,
      và bám vào tảng đá vững chắc trong bản thân mình.


Khi chúng ta tập được thói quen
      tự cười nhạo chính mình,
      không bao giờ làm vẻ quan trọng,
      và thường xác tín rằng
            mình là xác thịt, mỏng giòn, giới hạn,
            dây thần kinh dễ bị tổn thương,
            hệ thần kinh không đủ sức chịu đựng,
      lúc đó ta mới cảm thấy mình
            thanh thoát nhẹ nhõm hơn,
            trầm tĩnh bình thản hơn.
Chúng ta sẽ sống trong bình an và vui sống.


Cái ngày chúng ta có đủ nghị lực
      để chấp nhận và nhìn ra sai trái của mình,
      để xin lỗi, để khiêm hạ,
      lúc đó quá khứ sẽ không còn tác hại,
      chúng ta có thể thường xuyên quay về với quá khứ,
      như giai đoạn đầu của cuộc hối cải,
            của sự trưởng thành,
      như cửa ngõ dẫn vào một đời sống triển nở.

Bởi vì Thiên Chúa đã ban cho ta tự do ý chí,
      và khả năng chọn lựa,
      nên chúng ta là những kẻ điều hành
      những ý tưởng, ước muốn, hành động,
      những tâm tình, những thành kiến của ta.


Hãy nhận ra rằng sự điều hành tự do này
      có biết bao khó khăn trắc trở
      vì những yếu đuối, những giới hạn của ta,
      nhưng dù sao chúng ta cũng còn là
      những con người được kêu gọi
      phải vượt qua, phải chịu thách đố,
      và ngày nào chúng ta cũng phải
      tiếp tục lại, tiếp tục lại nữa.


Chúng ta sẽ không bao giờ trở nên
      quân bình như Thiên Chúa nhân lành,
      nhưng có nhiều thứ bậc quân bình,
      nhiều cố gắng phải làm để trở nên tốt hơn.


Yếu đuối không có nghĩa là
      chấp nhận bị chèn ép, bị đánh bại
      vì thiếu nghị lực và can đảm.


Những đau khổ cũng như những sỉ nhục,
      đều là những dụng cụ để rèn luyện nhân cách,
      để khai thông cho những người lười biếng,
      những người chuyên làm việc kiểu tài tử.


Đau khổ không giết hại ai,
      nhưng đem lại cho nhiều người
      cái thứ để sống, để lượng sức mình,
      để trở nên những người có giá trị.


Chúng ta biết rằng chúng ta là những sinh vật
      có cảm giác, có lý trí,
      chúng ta có thể dễ bị giập nát,
      những cái yếu đuối nhất
      cũng có thể làm hại chúng ta,
      có thể thay đổi nhịp sống của chúng ta,
      nhưng đó có phải là những lý do
      để chúng ta bó tay, rút lui, hay giải nhiệm?


Vấn đề không phải là nhắm tới
      những đỉnh cao ảo tưởng,
      nhưng là mỗi giây phút hiện tại
      theo đuổi một cố gắng có ý thức,
      quả quyết và liên tục.


Con người có đầy những ngạc nhiên,
      y có thể yếu đuối một cách thảm thương
      khiến cho y đi đến những tội ác dã man nhất,
      cũng như con người có thể
            thực hiện những việc kỳ diệu,
            tạo ra sự bình an vững bền và lây lan khắp nơi,
            gieo niềm vui làm cho người khác an tâm và tự tin.


Con người được dựng nên theo hình ảnh Chúa
      để có thể tiếp nối công trình sáng tạo
      bằng cách phát minh ra vô số vật
      kỳ diệu và không thể nghĩ bàn.


Người nào ý thức được quyền năng tích cực trong mình,
      sẽ hiểu được những mầu nhiệm của vạn vật,
      sẽ rút ra từ đó những phát kiến lạ lùng,
      với nhịp độ hầu như chóng mặt
      trong mọi lãnh vực.


Ngày nay, con người có thể lên mặt trăng,
      bay lượn trong không gian,
      băng qua các hành tinh,
      làm những phim hoạt hoạ
      diễn tả những siêu nhân,
      có thể dùng điện tử
      để khám phá những bí mật
      được gìn giữ kỹ lưỡng nhất,
      họ còn đùa giỡn với tốc độ
      đã vượt khỏi tốc độ âm thanh.


Một em bé năm tuổi thời nay
      có thể tưởng tượng ra
      những ảo ảnh thích hợp với thế kỷ 20,
      mà các vị tổ tiên
      không thể nào ngờ tới.


Tuy nhiên vấn đề cứ còn hoài.

Chúng ta càng văn minh tiến bộ
      thì sự ô nhiễm càng lan rộng,
      thế giới bị đe doạ,
      các nhà cầm quyền làm không hết việc,
      các công đoàn, nghiệp đoàn khiếu nại
      không bao giờ được thoả mãn.


Người ta không còn cái gì vững chắc
      để có thể nương tựa, trông cậy vào nữa.


Mỗi người đều phải trở về với chính mình,
      tiến vào chiều sâu nội tâm mình,
      tìm một tảng đá vững chắc trong nội tâm mình,
      nhìn nhận rằng mình được tạo dựng
      theo hình ảnh của Thiên Chúa,
      nên phải chấp nhận tuỳ thuộc vào Thiên Chúa,
      là Đấng chỉ có trong đầu một ý niệm
      làm sao dẫn chúng ta vào vương quốc của Ngài,
      tham dự sự quân bình của Ngài,
      bằng cách xui khiến ta
      hôm nay gặp Ngài
      ngay giây phút hiện tại này.


Gợi ý:

Giây phút hiện tại,
      chính là hạt cải
      làm nẩy sinh đời sống tâm linh.

Nó có đặc điểm
      đặt chân chúng ta vào mảnh đất của thực tế,
      và đầu chúng ta vào cảnh trời cao rộng.

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

ĐỜI NGƯỜI LÀ MỘT CUỘC HÀNH TRÌNH


Trong cuộc sống con người, 
      cứ mỗi 24 giờ là một cuộc hành trình,
      mà ta chỉ làm được một lần
      trong khoảng thời gian ấy.


Các ngày liên tục nối tiếp nhau,
      nhưng không ngày nào giống ngày nào.


Tính khí của ta cũng thay đổi
      thường tuỳ thuộc vào mục đích của ta.


Một ngày nào đó, bạn bè ta nhận được nơi ta
      những lời chào hỏi nồng thắm chân thành,
      những nụ cười cởi mở dễ thương.


Còn một số ngày khác,
      lời chào hỏi của ta nhạt nhẽo cáu kỉnh,
      như muốn xô đẩy họ
      ra khỏi con đường ta đang đi,
      ta làm họ cảm thấy ta không muốn mất giờ,
      và ta tự cô lập với gương mặt nhăn nhó
      và diện mạo bực bội của mình.


Sáng nào ta cũng dành ra ít giờ
      tắm rửa trang điểm đàng hoàng
      trước khi ra đường gặp mọi người.


Ta cũng nên làm như thế
      là dành ra 5 phút suy nghĩ
      để chỉ ý thức rằng:
      nếu ta muốn hữu ích và cần thiết cho người khác
      thì điều quan trọng là quyết định
      xem hôm nay phải sống đức tính nào
      để không bị mất giá trị,
      để người khác dễ chấp nhận mình.


Một người Mỹ nổi tiếng tên Franklin,
      là người đã ký tên trong bản hiến pháp Hoa Kỳ,
      đã chăm chú sống mỗi ngày một đức tính đã quy định.


Mọi người đều khâm phục
      tính dễ thương, sự quân bình tinh thần,
      và những phán đoán vững chắc của ông.


Mỗi ngày chọn lựa để sống
      một đức tính tích cực trong nhân cách của mình,
      chính là tạo an bình,
      là làm đầu óc mình khoáng đạt,
      là phát triển lòng khoan dung phi thường.


Mỗi ngày sống một đức tính tích cực,
      chính là nuôi dưỡng toàn nhân cách,
      và cũng là xa tránh sự trầm uất,
      và những cách nhìn đời tiêu cực.


Rất nhiều người làm hư hỏng đời mình,
      vì không chịu nhìn sâu vào tâm hồn mình,
      vì không ý thức được những giá trị họ có,
      vì họ đã phó mặc cho ngoại cảnh ảnh hưởng tâm mình.


Vì thế, đối với họ,
      không bao giờ có vấn đề
      tự trau dồi bản thân,
      hay thay đổi, cải cách.
      Họ bắt chước người khác
      trong cách cư xử và hành động.
    

Họ nói rằng có nhiều người
      được sinh ra để hướng dẫn,
      còn một số khác sinh ra là để theo.


Chỉ cần nhìn vào chiều sâu nội tâm mình một chút,
      họ sẽ thấy rằng: lòng tốt, khả năng,
      khôn ngoan, tình thương, khoan dung, kiên trì,
      đều có trong mỗi người
      và mỗi đức tính tốt
      đều mang tính chất cá tính của mình,
      phần nào tương tự như chất lỏng
      mang hình dạng chiếc bình đựng nó.


Thiên Chúa làm cho thế gian nhận biết mình
      là một Tạo Hoá với biết bao sáng kiến,
      Đấng Quan Phòng hằng lo lắng
            gìn giữ, cải thiện, bảo tồn,
      Cứu Chúa luôn luôn đang hành động
            để sửa chữa, tu bổ,
            để khuyến khích, cổ vũ,
      Đấng Thánh Hoá
            làm trong sáng mọi mục đích,
            khêu gợi mọi sở thích,
            thức tỉnh mọi lý tưởng,
            ban nghị lực để hành động,
            để thành hữu ích và phục vụ.


Thiên Chúa khi sáng tạo con người theo hình ảnh Ngài,
       đã ban cho họ ý tưởng và khả năng sáng tạo,
       ban cho họ một tinh thần phát minh,
       làm phát sinh trong họ
       những sáng kiến chưa từng có.


Ngài ban cho họ niềm vui làm nên những cái mới,
      và niềm vui phát triển: thông minh và tưởng tượng.


Để xứng đáng với những phẩm chất ấy,
      những phẩm chất mà Thiên Chúa ban cho,
      hãy sáng tạo, hãy sống mặt nào đó
      của hình ảnh Thiên Chúa trong ta,
      hãy đóng vai trò hướng dẫn,
      cho dẫu đôi khi hơi quá lố,
      nhưng rất là hữu hiệu,
      để phát triển bản thân.


Thiên Chúa đã đặt trong mỗi người những đức tính
      mà Ngài thường dùng để biểu hiện sự Quan Phòng.


Quan Phòng chính là nơi Thiên Chúa làm việc,
      để duy trì, cấp dưỡng,
      để tái tạo, sửa chữa,
      những công trình sáng tạo.


Cần phải biết bao năng lực,
      để bảo tồn cũng bằng để sáng tạo.


Thiên Chúa đã đặt nơi mỗi người
      một bản năng phòng thủ, một nhu cầu tự vệ,
      không để mình bị tiêu diệt phá hoại,
      luôn luôn sử dụng những cơ chế phòng thủ,
      không phải để tuyên chiến,
      hay để duy trì kẻ thù,
      hay để gây chia rẽ,
      mà để khỏi tự huỷ, và để tập đứng vững,
      tập kiên trì và tồn tại,
      cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.


Gợi ý:

Sống ngày hôm nay,
      sống tràn đầy giây phút hiện tại.

Quá nhiều người không sống
      giây phút hiện tại này.

Quá nhiều người phí phạm cuộc sống
      để chuẩn bị tương lai.

Quá nhiều người đã để vuột khỏi tay mình
      khả năng mà giây phút hiện tại trao cho,
      là khả năng biến đổi tất cả, cải thiện tất cả.