Thứ Ba, 23 tháng 1, 2018

CHA RẤT YÊU CON VÀ CHỜ CON...


“CHA RẤT YÊU CON VÀ CHỜ CON”

*Thương Huyền tuyển dịch

Bé Paco (một cái tên rất thông dụng để gọi các bé trai ở miền Nam Tây Ban Nha) sống với cha trong một thị trấn nhỏ miền Nam Tây Ban Nha. Mẹ nó đã mất cách đây vài năm. Tuy ông Jorghe rất thương con trai nhưng ông luôn giữ một thái độ nghiêm khắc với con. Làm công nhân luyện thép, suốt ngày ông Jorghe phải đối mặt với ngọn lửa. Tình thương của ông cũng nóng bỏng như biển lửa cuồn cuộn trong lò luyện thép nhưng ẩn trong lòng.

Thiếu sự âu yếm của cha, Paco nghĩ rằng chỉ có mẹ thương nó. Nhưng mẹ đã mất nên nó đâm chơ vơ. Vì thế, Paco hay tủi thân giận dỗi. Một bữa nọ, Paco bị điểm kém. Trở về nhà, nó lầm lì. Mệt nhọc sau một ngày làm việc, ông Jorghe nổi cơn lôi đình khi nghe cậu bé rụt rè kể lại chuyện ở trường. Bị cha la mắng, hôm sau Paco bí mật nhét quần áo, ít đồ ăn vào cặp và không trở về nhà sau giờ học. Cậu bé biệt tăm suốt hai ngày.

Ông Jorghe hối hận lắm. Ông bỏ công việc đi khắp nơi trong thị trấn tìm con. Theo lời khuyên của một số người, ông mua một xấp giấy trắng và hơn 20 cây bút lông. Thức trắng đêm, ông Jorghe viết xong chừng 500 tờ cáo thị thật to. Trên nền giấy trắng là dòng chữ “Paco! Cha rất yêu con và chờ con”. Xách theo một thùng hồ tự nấu lấy, ông Jorghe đội nắng mưa đi dán hết số cáo thị. Cái thị trấn nhỏ đâm ra trắng xóa bởi những tờ giấy do người cha dán. Chúng phấp phới trước gió trên tường, trên hàng rào, trông tựa những cánh bướm trắng khổng lồ chập chờn.

Một đêm nữa lặng lẽ trôi qua, ông Jorghe chong đèn ngồi bó gối chờ trước cửa. Ông hy vọng Paco hiểu được tấm lòng của ông và quay trở về. Rạng sáng, ông Jorghe thiếp đi một lát. Ông bừng tỉnh giác khi nghe tiếng gõ cửa rụt rè. Cánh cửa vừa hé mở, ông Jorghe nghe gọi: “Cha!”. Chợt ông Jorghe sựng lại. Không phải tiếng Paco! Nói đúng ra đó là giọng của nó nhưng đã hòa quyện với giọng của năm cậu bé khác đang đứng bên con ông.

Từ ngày ấy, ông Jorghe sống rất hạnh phúc với sáu đứa con trai cùng tên Paco. Ngoài đứa con ruột, năm đứa khác là những cậu bé lang thang cơ nhỡ đã đến với ông theo tiếng gọi “Paco! Cha rất yêu con và chờ con”.
*

Nguồn: Con lớn nhanh bên cha mỗi ngày – Thương Huyền tuyển dịch.

Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018

Con lớn lên bên cha mỗi ngày.


Con lớn nhanh bên Cha mỗi ngày.

*Thương Huyền tuyển dịch

Khi trí óc tôi bắt đầu biết ghi nhớ thì chiếc bình đã đứng trên sàn, cạnh bàn trang điểm trong phòng ngủ của cha mẹ. Trước khi bước lên giường đi ngủ, cha tôi thường vét túi lôi hết những đồng xu lẻ bỏ vào bình. Hồi nhỏ, tiếng leng keng do những đồng xu phát ra khi rơi vào bình đã khiến tôi mê mẩn. Khi bình còn rỗng, tiếng những đồng xu lảnh lót như tiếng chuông. Dần dà, cái bình ngày một đầy, tiếng kêu đâm ra cành cạch, đục dần và uể oải. Tôi thường ngồi chồm hổm trước chiếc bình, ghé mắt chiêm ngưỡng những đồng xu bằng bạc và đồng lấp lóe dưới những tia nắng chiều qua cửa sổ phòng ngủ. Đối với tôi, chiếc bình hệt như một kho báu bị những tên cướp biển chôn giấu.

Khi chiếc bình đã đầy, cha tôi ngồi bên chiếc bàn bếp, sắp xếp chúng trước khi đem gửi tiền tiết kiệm. Mỗi lần mang chiếc hộp giấy dày chứa đầy những đồng xu chất gọn gàng thành từng cọc tới ngân hàng, cha tôi lại nhìn tôi với ánh mắt đầy hy vọng. “Những đồng xu này sẽ kéo con thoát khỏi xưởng dệt. Con sẽ làm những công việc khá hơn cha”. Và, mỗi lần đẩy chiếc hộp về phía người thủ quỹ ngân hàng, ông lại ngoác miệng cười tự hào: “Đây là tiền để dành cho con trai tôi vào đại học. Nó sẽ không bao giờ làm việc cực nhọc suốt đời như tôi”.

Ra khỏi ngân hàng, ông ăn mừng việc gửi tiền bằng mấy cây kem. Bao giờ tôi cũng chọn kem chocolate, còn cha lúc nào cũng chỉ lấy kem vani rẻ hơn. Ông chìa lòng bàn tay cho tôi xem mấy đồng xu người bán kem vừa thối lại và hoan hỉ tuyên bố: “Về đến nhà, cha con mình lại bỏ ống tiếp”. Thông thường, ông để tôi bỏ những đồng xu đầu tiên vào chiếc bình rỗng. Nghe chủng kêu leng keng hạnh phúc, cha con tôi cười vui vẻ. Cha tôi bảo: “Nhờ những đồng xu lẻ này con sẽ vào đại học. Cha chắc chắn sẽ là thế”.

Năm tháng qua đi, tôi đã tốt nghiệp đại học và kiếm được việc làm ở một thị trấn khác. Một lần về thăm cha mẹ, trong lúc nghe điện thoại từ chiếc máy đặt trong phòng ngủ của ông bà, tôi nhận ra chiếc bình cũ đựng tiền đã biến mất. Hẳn nó đã hoàn thành sứ mạng của mình và được dẹp đi. Nhìn khoảng trống bên cạnh chiếc bàn trang điểm nơi chiếc bình từng đứng nhiều năm, cổ tôi nghẹn tắc. Cha tôi là người ít lời, chưa bao giờ ông thuyết giáo với tôi về lòng quyết tâm, tính kiên trì và niềm tin. Chiếc bình đã dạy tôi những giá trị thiết yếu trong cuộc sống một cách hùng hồn, hơn tất cả những văn từ hoa mỹ nhất.

Khi lấy vợ, tôi đã kể cho vợ tôi nghe chiếc bình. Trong ý nghĩ của tôi chiếc bình cho tôi thấy cha tôi đã thương tôi biết chừng nào. Dẫu cảnh nhà nhiều khi túng đói nhưng ông cũng cố bỏ cho được vài đồng xu vào bình, hệt như lúc ông vươn người qua bàn ăn đổ hết nước xốt cà chua vào đĩa của mình, vào đĩa đậu nành ninh nhừ – món độc nhất trong bữa ăn trong nhiều tuần của gia đình những lúc cha tôi không kiếm ra việc làm – của tôi. “Khi nào học xong đại học, con sẽ không bao giờ phải ăn lại món này trừ phi con muốn” – cha tôi an ủi.

Vào lễ Giáng sinh đầu tiên sau khi đứa con gái đầu lòng của tôi ra đời, vợ chồng tôi về thăm cha mẹ. Sau bữa cơm tối, hai ông bà ngồi cạnh nhau trong phòng khách nựng cháu. Con bé đột nhiên khóc ấm óe. Vợ tôi xin đem con vào phòng thay tã. Khi trở ra, trao con cho ông bà xong, nàng lặng lẽ nháy tôi. Tôi theo chân vợ vào phòng.

– Anh coi kìa! – vợ tôi khẽ nói, chỉ tay về phía chân chiếc bàn trang điểm.

Tôi sững sờ. Dường như chiếc bình chưa bao giờ biến đi, nó vẫn ở chỗ cũ, đáy được phủ một lớp xu bạc láp lóe.

Tôi bước lại gần, thò tay vào túi lôi ra một vốc xu lẻ, cúi người xuống thả chúng vào bình bằng cả sức mạnh tình cảm dồn nén, với hy vọng nghe được những tiếng leng keng hạnh phúc. Ngẩng đầu lên tôi gặp ánh mắt của cha bế cháu bước vào phòng tự hồi nào. Ánh mắt chúng tôi gặp nhau và tôi hiểu rằng, ông cũng đang trải qua những tình cảm như chính tôi. Không một ai trong chúng tôi đủ sức nói nên lời.
*

(nguồn: Con lớn nhanh bên cha mỗi ngày – Thương Huyền tuyển dịch.

Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017


Bài học từ một chuyến đi

Tôi sinh ra và lớn lên trong cộng đồng người Estepona thuộc miền Nam Tây Ban Nha. Một buổi sáng khi tôi 16 tuổi, cha nhờ tôi lái xe đưa ông đến ngôi làng Mijas cách đó khoảng 18 dặm, với điều kiện tôi phải đưa xe đi tu sửa tại một gara gần đó. Vừa mới biết lái lại ít khi được chạy xe nên tôi vui vẻ đồng ý ngay. Tôi đưa cha đến làng Mijas, hứa sẽ quay lại đón ông vào 4 giờ chiều, rồi lái xe đến gara và để lại đó.

Được tự do đến chiều, tôi quyết định đi xem vài bộ phim tại một rạp chiếu bóng cách đó không xa. Những thước phim hấp dẫn đã cuốn hút tôi đến nỗi tôi quên cả thời gian. Khi bộ phim sau cùng kết thúc, tôi mới giật mình nhìn xuống đồng hồ. Sáu giờ tối! Tôi đã trễ hẹn với cha cả hai tiếng đồng hồ!

Chắc cha sẽ giận lắm nếu biết tôi đã đi coi phim! ông sẽ không bao giờ cho tôi đi xe nữa. Tôi quyết định sẽ lấy lý do là chiếc xe cần sửa thêm vài thứ nên đã tốn nhiều thời gian hơn. Tôi đến gara lấy xe rồi chạy đến nơi hẹn gặp cha. Ông đang đứng kiên nhẫn đợi tôi tại góc đường. Tôi xin lỗi và bào chữa cho mình bằng lý do như đã sắp đặt. Cha nhìn tôi bằng một ánh mắt mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi quên!
- Ba thất vọng vì con đã dối ba, Jason ạ!
- Ba nói gì cơ? Con nói thiệt mà ba.
Cha nhìn tôi:
- Khi thấy con đến muộn, ba đã gọi điện cho gara để hỏi xem có chuyện gì không, họ bảo với ba là con chưa tới lấy xe. Vậy là chiếc xe không bị trục trặc gì cả, đúng không?

Một cảm giác tội lỗi vây bủa quanh tôi, tôi lí nhí thú nhận với cha là đã đi đến rạp chiếu bóng. Cha lắng nghe, gương mặt hiện lên vẻ buồn bã.
- Ba không giận con mà giận chính bản thân mình. Ba đã không làm tròn bổn phận của một người cha, khi sau từng ấy năm con vẫn cảm thấy rằng con cần phải nói dối ba. Ba đã thất bại! Bây giờ ba sẽ đi bộ về nhà và suy nghĩ xem mình đã làm gì không đúng trong suốt bao nhiêu năm qua.

- Nhưng từ đây về nhà đến 18 dặm lận. Trời đã tối rồi. Ba không thể làm như vậy được!
Mặc cho tôi can ngăn, xin lỗi và nói gì đi nữa, cha vẫn không hề lay chuyển. Tôi đành phải để cha xuống xe và đón nhận một bài học đau đớn trong đời. Cha bắt đầu đi dọc theo con đường đầy bụi. Tôi nhảy vội lên xe và lái theo sau, hy vọng cha sẽ nghĩ lại.

Những lời biện hộ, ăn năn của tôi suốt dọc đường như chẳng hề lọt vào tai cha, ông cứ phớt lờ, im lặng và trầm ngâm buồn bã. Tôi đã lái xe theo sau cha đến hết quãng đường.

Nhìn cha tự dày vò về thể xác lẫn tinh thần, lòng tôi đau đớn vô hạn. Nhưng đó cũng là bài học thành công nhất của cha tôi: tôi không bao giờ nói dối cha nữa.

87 năm sổng ở trên đời, tôi đã chứng kiến toàn bộ cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật. Nhưng không có thành tựu khoa học nào lại thay thế được tính cách và khả năng suy nghĩ của mỗi cả nhân.
- Bernard M. Baruch

Nguồn : Hạt giống tâm hồn 2

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

BÀ CON VỚI CHÚA


BÀ CON VỚI CHÚA.

Mọi người đang bận rộn mua sắm trong ngày lễ,
không ai để ý đến một đứa bé nghèo
đang đứng thập thò bên ngoài một cửa hàng lớn.

Nó nhìn những món đồ chơi,
những quần áo đẹp,
và các thức ăn bày biện đầy ắp phía bên trong cửa hàng
với ánh mắt thèm thuồng, buồn bã.

Nó ước gì mình có thể có được những món đồ đó,
những thứ thoạt nhìn tưởng rất gần,
trong tầm tay với của nó,
nhưng lại rất xa xôi mà có lẽ cả cuộc đời nầy
nó không thể nào có được.

Chợt một người phụ nữ
nhìn thấy ánh mắt khát khao của đứa bé
nên đã bước đến bên nó,
dắt nó vào trong cửa hàng
và mua cho nó thật nhiều đồ chơi, quần áo, và thức ăn.

Sau đó người phụ nữ chúc nó
một ngày lễ vui vẻ, và từ giã nó.

Trước khi người phụ nữ nầy kịp bước đi,
đứa bé nắm tay bà và hỏi:
“Cô ơi, cô có phải là Chúa không?”
Người phụ nữ trả lời:
“Không, cô không phải là Chúa,
cô chỉ là một trong những con cái của Ngài mà thôi.”
Đứa bé liền nói:
“Con biết mà,
con biết thế nào cô cũng có bà con với Chúa.”

Thơ ngây biết bao và đáng yêu biết bao.
Trong trí óc non nớt, thằng bé hiểu rằng
Chúa của nó luôn ban cho nó những điều tốt đẹp,
và nó cũng hiểu thêm rằng,
những ai là “thân thiết” với Chúa
sẽ thay Ngài thực hiện những điều tốt đẹp ấy
giữa cuộc đời đau khổ nầy.

Người chung quanh có thể nhận biết
mối quan hệ giữa chúng ta với Chúa
qua cách sống hằng ngày của bạn,
cách sống ấy phải thể hiện được tình yêu
và sự quan tâm đến người khác.

Mọi hành vi của bạn
phải đại diện cho Chúa Giê-su trên đất,
vì họ không thể thấy Chúa
bằng đôi mắt trần thế,
nhưng sẽ thấy Chúa qua những việc bạn làm,
vì bạn là “bà con” của Ngài.



Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017

NGUỒN ĐỘNG VIÊN


Nguồn động viên

Một số những câu chuyện về sự thành công vĩ đại nhất trong lịch sử đều xuất phát từ một lời động viên hay sự tin tưởng của một người yêu hay một người bạn đáng tin cậy. Nếu không nhờ một người vợ có niềm tin mạnh mẽ như Sophia, chúng tôi hẳn đã không liệt kê giữa những tên tuổi vĩ đại của nền văn học Mỹ cái tên Nathaniel Hawthorne.

Một ngày nọ khi Nathaniel đau khổ đi về nhà và bảo với vợ rằng ông vừa bị mất việc, bà đã khiến ông ngạc nhiên bằng một câu nói phấn khởi.

- Thế thì giờ anh đã có thời gian để viết sách rồi!

- ừ, - ông đáp trong sự lo lắng, - nhưng chúng ta sẽ sống bằng cái gì khi anh đang viết?

Trước sự ngạc nhiên của chồng, Sophia mở một ngăn kéo và rút ra một số tiền đáng kể.

- Em lấy số tiền đó ở đâu vậy? - ông la lên.

- Em vẫn luôn biết rằng anh là một thiên tài. - Bà bảo - Em đã biết rằng một ngày nào đó anh sẽ viết nên một kiệt tác. Cho nên mỗi tuần em đã giữ lại một ít trong số tiền chợ anh đưa cho em. Chỗ này đủ cho chúng ta sống qua một năm.
 Với sự tin tưởng và kỳ vọng của vợ, Nathaniel đã cho ra đời một trong những tiểu thuyết vĩ đại nhất của văn học Mỹ: "Chữ A màu đỏ".

Nguồn : Hạt giống tâm hồn 1