Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

ĐỜI NGƯỜI LÀ MỘT CUỘC HÀNH TRÌNH


Trong cuộc sống con người, 
      cứ mỗi 24 giờ là một cuộc hành trình,
      mà ta chỉ làm được một lần
      trong khoảng thời gian ấy.


Các ngày liên tục nối tiếp nhau,
      nhưng không ngày nào giống ngày nào.


Tính khí của ta cũng thay đổi
      thường tuỳ thuộc vào mục đích của ta.


Một ngày nào đó, bạn bè ta nhận được nơi ta
      những lời chào hỏi nồng thắm chân thành,
      những nụ cười cởi mở dễ thương.


Còn một số ngày khác,
      lời chào hỏi của ta nhạt nhẽo cáu kỉnh,
      như muốn xô đẩy họ
      ra khỏi con đường ta đang đi,
      ta làm họ cảm thấy ta không muốn mất giờ,
      và ta tự cô lập với gương mặt nhăn nhó
      và diện mạo bực bội của mình.


Sáng nào ta cũng dành ra ít giờ
      tắm rửa trang điểm đàng hoàng
      trước khi ra đường gặp mọi người.


Ta cũng nên làm như thế
      là dành ra 5 phút suy nghĩ
      để chỉ ý thức rằng:
      nếu ta muốn hữu ích và cần thiết cho người khác
      thì điều quan trọng là quyết định
      xem hôm nay phải sống đức tính nào
      để không bị mất giá trị,
      để người khác dễ chấp nhận mình.


Một người Mỹ nổi tiếng tên Franklin,
      là người đã ký tên trong bản hiến pháp Hoa Kỳ,
      đã chăm chú sống mỗi ngày một đức tính đã quy định.


Mọi người đều khâm phục
      tính dễ thương, sự quân bình tinh thần,
      và những phán đoán vững chắc của ông.


Mỗi ngày chọn lựa để sống
      một đức tính tích cực trong nhân cách của mình,
      chính là tạo an bình,
      là làm đầu óc mình khoáng đạt,
      là phát triển lòng khoan dung phi thường.


Mỗi ngày sống một đức tính tích cực,
      chính là nuôi dưỡng toàn nhân cách,
      và cũng là xa tránh sự trầm uất,
      và những cách nhìn đời tiêu cực.


Rất nhiều người làm hư hỏng đời mình,
      vì không chịu nhìn sâu vào tâm hồn mình,
      vì không ý thức được những giá trị họ có,
      vì họ đã phó mặc cho ngoại cảnh ảnh hưởng tâm mình.


Vì thế, đối với họ,
      không bao giờ có vấn đề
      tự trau dồi bản thân,
      hay thay đổi, cải cách.
      Họ bắt chước người khác
      trong cách cư xử và hành động.
    

Họ nói rằng có nhiều người
      được sinh ra để hướng dẫn,
      còn một số khác sinh ra là để theo.


Chỉ cần nhìn vào chiều sâu nội tâm mình một chút,
      họ sẽ thấy rằng: lòng tốt, khả năng,
      khôn ngoan, tình thương, khoan dung, kiên trì,
      đều có trong mỗi người
      và mỗi đức tính tốt
      đều mang tính chất cá tính của mình,
      phần nào tương tự như chất lỏng
      mang hình dạng chiếc bình đựng nó.


Thiên Chúa làm cho thế gian nhận biết mình
      là một Tạo Hoá với biết bao sáng kiến,
      Đấng Quan Phòng hằng lo lắng
            gìn giữ, cải thiện, bảo tồn,
      Cứu Chúa luôn luôn đang hành động
            để sửa chữa, tu bổ,
            để khuyến khích, cổ vũ,
      Đấng Thánh Hoá
            làm trong sáng mọi mục đích,
            khêu gợi mọi sở thích,
            thức tỉnh mọi lý tưởng,
            ban nghị lực để hành động,
            để thành hữu ích và phục vụ.


Thiên Chúa khi sáng tạo con người theo hình ảnh Ngài,
       đã ban cho họ ý tưởng và khả năng sáng tạo,
       ban cho họ một tinh thần phát minh,
       làm phát sinh trong họ
       những sáng kiến chưa từng có.


Ngài ban cho họ niềm vui làm nên những cái mới,
      và niềm vui phát triển: thông minh và tưởng tượng.


Để xứng đáng với những phẩm chất ấy,
      những phẩm chất mà Thiên Chúa ban cho,
      hãy sáng tạo, hãy sống mặt nào đó
      của hình ảnh Thiên Chúa trong ta,
      hãy đóng vai trò hướng dẫn,
      cho dẫu đôi khi hơi quá lố,
      nhưng rất là hữu hiệu,
      để phát triển bản thân.


Thiên Chúa đã đặt trong mỗi người những đức tính
      mà Ngài thường dùng để biểu hiện sự Quan Phòng.


Quan Phòng chính là nơi Thiên Chúa làm việc,
      để duy trì, cấp dưỡng,
      để tái tạo, sửa chữa,
      những công trình sáng tạo.


Cần phải biết bao năng lực,
      để bảo tồn cũng bằng để sáng tạo.


Thiên Chúa đã đặt nơi mỗi người
      một bản năng phòng thủ, một nhu cầu tự vệ,
      không để mình bị tiêu diệt phá hoại,
      luôn luôn sử dụng những cơ chế phòng thủ,
      không phải để tuyên chiến,
      hay để duy trì kẻ thù,
      hay để gây chia rẽ,
      mà để khỏi tự huỷ, và để tập đứng vững,
      tập kiên trì và tồn tại,
      cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời.


Gợi ý:

Sống ngày hôm nay,
      sống tràn đầy giây phút hiện tại.

Quá nhiều người không sống
      giây phút hiện tại này.

Quá nhiều người phí phạm cuộc sống
      để chuẩn bị tương lai.

Quá nhiều người đã để vuột khỏi tay mình
      khả năng mà giây phút hiện tại trao cho,
      là khả năng biến đổi tất cả, cải thiện tất cả.

XAO LÃNG LẼ CÔNG BÌNH

Lời Chúa: Lc 11, 42-46
“Khốn cho các ngươi, hỡi những người biệt phái, và khốn cho các ngươi, hỡi những tiến sĩ luật”.
Khi ấy, Chúa phán rằng: “Khốn cho các ngươi, hỡi những người biệt phái! Vì các ngươi nộp thuế thập phân, bạc hà, vân hương, và các thứ rau, mà lại bỏ qua đức công bình và lòng yêu mến Thiên Chúa: Phải thi hành những điều này, và không được bỏ những điều kia. Khốn cho các ngươi, hỡi những người biệt phái! Vì các ngươi ưa thích ngồi ghế nhất trong các hội đường, và ưa thích được chào hỏi ngoài phố chợ. Khốn cho các ngươi, vì các ngươi giống những mồ mả không rõ rệt, người ta bước đi ở trên mà không hay biết!” Có một tiến sĩ luật trả lời Người rằng: “Thưa Thầy, Thầy nói như thế là Thầy sỉ nhục cả chúng tôi nữa“. Người đáp lại rằng: “Hỡi những tiến sĩ luật, khốn cho các ngươi nữa! Vì các ngươi chất lên người ta những gánh nặng không thể vác được, mà chính các ngươi dù một ngón tay cũng không động tới“.
Suy niệm:
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu trách các nhà lãnh đạo. 
Họ là những người Pharisêu, những nhà thông luật. 
Họ được dân chúng kính nể vì học thức, vì chức vụ, vì đời sống đạo đức. 
Nhưng họ cũng có những khiếm khuyết cần sửa đổi. 
Đức Giêsu ba lần nói “Khốn cho” đối với người Pharisêu (cc. 42-44). 
Khốn cho thứ nhất vì họ quá chú tâm giữ những điều lặt vặt, phụ thuộc, 
mà xao lãng cái chính yếu và quan trọng. 
Họ nộp thuế 10% về những thứ rau cỏ ngoài vườn để tỏ lòng đạo đức. 
Tiền thuế này được dùng để giúp đỡ các tư tế và các thầy Lêvi. 
Nhưng tiếc là họ không để ý đến sự công bình đối với tha nhân, 
và lòng yêu mến đối với Thiên Chúa (c. 42). 
Tương quan hai chiều của họ bị tổn thương. 
Việc nộp thuế, dâng cúng cho nhiều cũng không sao kéo lại được. 
Đức Giêsu đòi giữ cả hai, nhất là những bổn phận chính yếu: 
Các điều này phải làm mà các điều kia cũng không được bỏ.” 
Khốn cho thứ hai vì họ thích tiếng khen từ người đời. 
Không yêu mến Thiên Chúa, nhưng họ lại yêu mến ghế đầu nơi hội đường, 
và yêu thích được chào hỏi nơi công cộng (c. 43). 
Địa vị, tiếng tăm là điều họ tha thiết tìm kiếm. 
Mọi việc họ làm đều nhằm tôn vinh cho cái tôi. 
Chính vì thế một đời sống bề ngoài có vẻ sống cho Chúa, 
kỳ thực lại là một tìm kiếm hư danh cho chính mình. 
Khốn cho thứ ba gắn liền với sự giả hình trên đây. 
Đức Giêsu ví họ với mồ mả người chết chôn dưới đất. 
Vì không có gì làm dấu, nên chẳng ai biết đó là mồ mả để tránh. 
Nhiều người giẫm lên nên bị ô nhơ mà không hay. 
Nghe Đức Giêsu nói, một nhà thông luật cảm thấy bị xúc phạm. 
Đức Giêsu cũng sẽ nói ba lần Khốn cho đối với các vị này. 
Họ là những nhà chuyên môn giải thích luật và là thầy dạy dân chúng. 
Khốn cho đầu tiên vì họ đã làm cho luật trở nên một gánh quá nặng. 
Những giải thích của họ làm sinh ra bao cấm đoán và đòi buộc 
vượt xa những gì chính bản văn lề luật đòi hỏi. 
Thí dụ trong ngày Sabát, có 39 loại công việc không được phép làm. 
Luật thay vì là nguồn vui, nguồn hạnh phúc, thì lại trở nên ách nặng nề. 
Nhiệm vụ của người thông luật không phải chỉ là dạy luật, 
mà còn là giúp người khác giữ luật. 
Với thái độ đứng ngoài, không muốn động vào, 
không muốn trợ giúp, dù bằng một ngón tay (c. 46), 
người thông luật sẽ không làm cho người ta cảm thấy tình yêu Thiên Chúa. 
Những lời Khốn cho của Đức Giêsu cách đây hai mươi thế kỷ 
vẫn còn nguyên giá trị cho Hội thánh của các Kitô hữu hôm nay. 
Để có thể xây dựng một Hội thánh Việt Nam cho kỷ nguyên mới, 
chúng ta cần tránh những lỗi của người xưa.
Cầu nguyện:
Giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận,
xin dạy con biết phục vụ âm thầm.
Giữa một thế giới say mê thống trị và chiếm đoạt,
xin dạy con biết yêu thương tự hiến.
Giữa một thế giới đầy phe phái chia rẽ,
xin dạy con biết cộng tác và đồng trách nhiệm.
Giữa một thế giới đầy hàng rào kỳ thị,
xin dạy con biết coi mọi người như anh em.
Lạy Chúa Ba Ngôi,
Ngài là mẫu mực của tình yêu tinh ròng,
xin cho các Kitô hữu chúng con
trở thành tình yêu
cho trái tim khô cằn của thế giới.
Xin dạy chúng con biết yêu như Ngài,
biết sống nhờ và sống cho tha nhân,
biết quảng đại cho đi
và khiêm nhường nhận lãnh.
Lạy Ba Ngôi chí thánh,
xin cho chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa
ở sâu thẳm lòng chúng con,
và trong lòng từng con người bé nhỏ.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

TỪNG NGÀY MỘT



Sống từng ngày một, chính là chú tâm sống tích cực,
      sống những gì tốt đẹp nhất nơi bản thân,
      chú tâm nhận biết những gì tốt đẹp nhất nơi tha nhân.


Tại sao lại không sống trong một bầu khí lạc quan,
      không tạo nên một khung cảnh hạnh phúc?


Tìm thấy vẻ đẹp, tính kiên vững trước ngoại vật,
      tính khí tốt, sự quân bình, lương tri bảo đảm,
      những phẩm chất thực, những tài năng hữu ích,
      những nghị lực lạ lùng...
      tìm thấy những điều đó
      nơi những người chúng ta chung đụng hằng ngày
      có phải là chuyện khó lắm không?


Ai dám nói rằng
      nỗi buồn mà ta thấy được nơi tha nhân
      sẽ không tan đi
      khi ta bớt chút thì giờ
      để nói những lời tử tế dễ thương,
      những câu ôn hoà từ tốn,
      để mỉm cười duyên dáng?


24 giờ sắp tới, hãy cố tạo chung quanh ta
      một bầu khí lành mạnh dễ chịu,
      bằng cách thể hiện một vài tính tốt của ta,
      hay làm người khác thể hiện ra
      những gì tốt đẹp nhất họ có,
      tạo nên những gì chúng ta thích
      và nói lên điều đó một cách tự nhiên và đơn giản.


Khiêm nhường thật khó,
      nếu ta cứ thường xuyên nói về mình.
      Nhưng khiêm nhường thật dễ,
      nếu biết đề cao đức tính của tha nhân.


Tôi dễ dàng làm người khác khó chịu,
      nếu tôi cứ đem tôi ra làm gương.
      Nhưng tôi sẽ làm người ta dễ chịu,
      nếu tôi coi họ là nguồn cảm hứng cho tôi,
      trong những bầu khí như thế hay như thế,
      và sự khiêm nhường của tôi
      không làm tôi mất thể diện. 


Nếu chúng ta tận dụng giây phút hiện tại,
      chúng ta sẽ khám phá ra nơi chúng ta
      có rất nhiều tình thương và hài hước,
      niềm vui và thoải mái, trầm tĩnh và bình an,
      lòng nhân hậu chỉ đến sự dịu dàng.


Giây phút hiện tại khuyến khích tôi
      chạy tới kho tàng hạnh phúc,
      giúp tôi thường xuyên thu hoạch được hạnh phúc,
      trước hết ở trong tôi,
      và nơi tha nhân nữa.


Gợi ý:

      Những gì ta để lại đằng sau,
      những gì tương lai sẽ làm,
      đâu có quan trọng bằng
      những gì hiện tại ta đang làm
      để tự phát triển mình,
      và triển nở tha nhân.

TÌM KIẾM DẤU LẠ

15.10.2018 – Thứ hai Tuần 28 Thường niên

Tìm kiếm dấu lạ
Lời Chúa: Lc 11, 29-32 29 Khi dân chúng tụ họp đông đảo, Đức Giê-su bắt đầu nói: “Thế hệ này là một thế hệ gian ác; chúng xin dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được thấy dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Giô-na.30 Quả thật, ông Giô-na đã là một dấu lạ cho dân thành Ni-ni-vê thế nào, thì Con Người cũng sẽ là một dấu lạ cho thế hệ này như vậy.31 Trong cuộc Phán Xét, nữ hoàng Phương Nam sẽ đứng lên cùng với những người của thế hệ này và bà sẽ kết án họ, vì xưa bà đã từ tận cùng trái đất đến nghe lời khôn ngoan của vua Sa-lô-môn; mà đây thì còn hơn vua Sa-lô-môn nữa.32 Trong cuộc Phán Xét, dân thành Ni-ni-vê sẽ chỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giô-na rao giảng; mà đây thì còn hơn ông Giô-na nữa.
Suy niệm:
Theo nhận xét của thánh Phaolô trong thư gửi giáo hữu Côrintô, 
Người Do Thái đòi hỏi dấu lạ, 
còn người Hy Lạp tìm kiếm lẽ khôn ngoan” (1 Cr 1, 22). 
Có vẻ người Do Thái sính dấu lạ và đòi hỏi dấu lạ để tin. 
Đối với họ, dấu lạ là một bảo đảm cho tính chân thực của lời rao giảng.
Đức Giêsu đã làm nhiều dấu lạ trong mấy năm rao giảng Tin Mừng. 
Trừ quỷ và chữa những bệnh nan y là những dấu lạ Ngài hay làm. 
Ngài chữa người mù bẩm sinh, người phong, người nhiều năm bất toại. 
Ngài hoàn sinh con gái ông Giairô, con trai bà góa thành Nain, 
và nhất là cho anh Ladarô chết chôn trong mồ bốn ngày được sống lại. 
Có những dấu lạ Ngài làm trên thiên nhiên mà chỉ các môn đệ biết, 
như bắt bão táp phải lặng yên hay đi trên mặt nước lúc sóng gió. 
Cũng có dấu lạ trước mặt cả ngàn người như làm cho bánh hóa nhiều. 
Không ai có thể phủ nhận chuyện Đức Giêsu đã làm nhiều dấu lạ (Ga 11, 47).
Nhưng Ngài không làm dấu lạ để biểu diễn phô trương. 
Ngài cũng không dùng dấu lạ để mua lòng tin của dân chúng. 
Dấu lạ của Đức Giêsu không qui về vinh quang hay lợi lộc cho Ngài, 
nhưng nhắm đến việc khai mở Nước Thiên Chúa và hạnh phúc nhân loại. 
Ngài không bao giờ bị cám dỗ làm dấu lạ. 
Ngài đã không biến đá thành bánh để ăn cho no bụng 
hay nhảy xuống từ nóc Đền thờ để dân chúng kinh ngạc tung hô. 
Ngài cũng không biểu diễn vài dấu lạ trước mặt Hêrôđê để được tha. 
Trên thập giá, Ngài đã không đáp lại thách đố của các nhà lãnh đạo. 
Hắn đã cứu người khác, thì hãy cứu lấy mình đi!” (Lc 23, 35). 
Đức Giêsu đã làm dấu lạ cho người khác, nhưng không làm cho mình. 
Ngài không tự cứu lấy mình, nghĩa là không xuống khỏi thập giá.
Hôm nay, chúng ta có thể không mãn nguyện như người Do Thái xưa. 
Tuy Đức Giêsu đã làm nhiều dấu lạ trong đời ta, 
nhưng, như họ, ta vẫn đòi một dấu lạ đầy ấn tượng từ trời. 
Chúng ta muốn một dấu chỉ không thể chối cãi được 
để tin thật sự có Thiên Chúa, tin Ngài mạnh hơn sự dữ ở quanh ta. 
Nhưng chúng ta quên rằng Thiên Chúa cũng là Đấng ẩn mình, 
và quyền năng của Ngài được biểu lộ qua sự bao dung khiêm hạ. 
Chúng ta chờ dấu lạ về việc Đức Giêsu hùng mạnh đến giải thoát ta, 
nhưng lại quên rằng Ngài cũng thích cùng ta âm thầm chịu đau khổ.
Làm sao tôi nhận ra được những dấu rất lạ mà lại rất đỗi bình thường, 
những dấu lạ lớn lao mà nhỏ bé Chúa vẫn làm cho đời tôi? 
Làm sao tôi nhận ra được cái bình thường của đời tôi cũng là dấu lạ? 
Ngỡ ngàng như trẻ thơ trước những điều mà nhiều người coi là tự nhiên, 
tôi dần dần hiểu rằng đời tôi được bao bọc bởi tình yêu là dấu lạ. 
Thay vì bôn chôn tìm kiếm và đòi hỏi những điều ngoạn mục, ly kỳ, 
tôi khám phá ra Chúa vẫn ở bên tôi trong những điều đơn sơ nhỏ bé. 
Xin được ơn sám hối chỉ vì những dấu lạ bình thường Chúa ban cho đời tôi.
Cầu nguyện:
Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,những ơn con thấy được,
và những ơn con không nhận là ơn.
Con biết rằngcon đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,
biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.
Con thường đau khổ vì những gìCha không ban cho con,
và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.
Tạ ơn Cha vì những gìCha cương quyết không ban
bởi lẽ điều đó có hại cho con,
hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.
Xin cho con vững tin vào tình yêu Chadù con không hiểu hết những gì
Cha làm cho đời con.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

KHÔN NGOAN

Khôn ngoan - ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt
Câu chuyện chàng thanh niên giàu có tốt lành có một khởi đầu tốt đẹp. Đẹp cho đến nỗi Chúa nhìn và đem lòng yêu thương anh. Nhưng lại có một kết thúc đáng buồn. Anh thanh niên bỏ đi buồn bã vì không thể theo Chúa. Chúa Giêsu cũng buồn vì anh gắn bó với tiền bạc hơn yêu mến Chúa.
Câu chuyện người thanh niên có thể là câu chuyện của mỗi người. Cũng như chàng thanh niên, bình thường ta giữ đạo rất dễ dàng. Sáng đi lễ, chiều đọc kinh, không làm điều gì gian ác, không bất công tham lam của người khác. Nhưng khi gặp mâu thuẫn giữa cuộc sống với việc đạo, phải chọn lựa giữa Thiên Chúa và những giá trị trần gian, nhiều khi ta nao núng và rất nhiều người đã vì những giá trị trần gian mà bỏ Chúa. Có những người khi còn nghèo túng thì giữ đạo rất tốt. Nhưng khi đứng trước những cám dỗ của tiền của thì vì ham mê tiền của mà sống gian dối, đánh mất lương tâm Công giáo. Có những người khi còn nhỏ thì rất ngoan ngoãn đạo đức, nhưng khi đến tuổi trưởng thành thì vì thú vui mà bỏ quên việc đạo. Nhưng nhất là có những người vốn con nhà đạo gốc rất sốt sắng, nhưng khi gặp cám dỗ về chức quyền thì vì một chút danh vọng, đành bỏ Chúa, bỏ đạo.
Theo suy nghĩ của người đời, những ai tìm được tiền của, đạt được danh vọng, nay lên chức mai lên quyền, là những người tài khéo khôn ngoan. Nhưng đó chỉ là khôn ngoan nhất thời kiểu trần gian. Vì cuộc sống trần gian có hạn. Con người ai cũng phải chết. Chết rồi có ai mang theo được của cải, danh vọng, chức quyền vào thế giới bên kia đâu. Thế mà cuộc sống sau cái chết mới là quan trọng, vì là cuộc sống vĩnh cửu không bao giờ phai tàn.
Chúa muốn ta đừng gắn bó với của cải nhưng phải gắn bó với Chúa, không phải vì Chúa muốn con cái phải khổ sở, hèn hạ. Nhưng vì Chúa muốn cho ta chọn con đường khôn ngoan, để đạt tới hạnh phúc đích thực, vĩnh cửu.
Ta đi đạo để chọn Chúa. Vì chọn Chúa ta phải từ bỏ tất cả những gì ngăn cản ta đến với Chúa. Những cản trở có thể là tiền bạc, danh vọng, chức quyền. Những cản trở cũng có thể là một người mà ta gắn bó, một nơi mà ta không thể dứt bỏ. Những cản trở đó cũng có thể là một lòng tự ái, một sự ghen ghét, bất mãn.
Nếu ta biết bỏ tất cả những gì cản trở để đến với Chúa ta sẽ đạt được chính Chúa. Được Chúa là được tất cả. Vì Chúa là hạnh phúc viên mãn. Được Chúa rồi ta sẽ không còn khao khát gì khác nữa.
Vì thế khi thánh Phêrô hỏi Chúa: Chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Chúa, chúng con sẽ được gì. Chúa đã trả lời: ai bỏ mọi sự mà theo Chúa, sẽ được gấp trăm và được sự sống vĩnh cửu.
Người khôn ngoan thì phải biết nhìn xa trông rộng. Biết bỏ những mối lợi trước mắt để tìm những giá trị vĩnh cửu.
Như thế yêu mến Chúa là chìa khóa của sự khôn ngoan. Chọn Chúa là chọn giá trị tuyệt đối, vĩnh cửu không gì có thể so sánh được.
Lạy Chúa, xin dạy con biết yêu mến Chúa trên hết mọi sự. Vì Chúa chính là hạnh phúc của con. Amen.

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2018

TRẬT TỰ VÀ TỰ DO


Điều khiến chúng ta ngạc nhiên 
       là vũ trụ luôn có trật tự lớp lang.

Tạo Hoá đã tiên liệu tất cả
       không để một điều gì xảy ra do may rủi.


Thật là dễ dàng nhận ra
      tất cả mọi sự đều là quân bình, hài hoà,
      toàn bộ là một sự hài hoà hợp tuyệt hảo.


Trời cao, đất rộng, biển khơi,
      toàn thể vũ trụ đều có quy củ, thống nhất,
      được tạo dựng nên để chuyển động, vận hành,
      không sợ va chạm nhau.


Thiên Chúa đã dựng nên người nam và người nữ
      trong một sự quân bình kỳ diệu như thế đấy.


Tạo vật nào, có lý trí hay không,
      cũng đều có vô số tính chất có giới hạn
      mà không tạo vật nào vượt qua được.


Con người được Thiên Chúa dựng nên
      để sống trong khuôn khổ của hiện tại,
      quá khứ cũng như tương lai có thể gây rắc rối cho họ.


Chúng ta có thể quả quyết
      người nào cố gắng bám chặt lấy hiện tại,
      thì không gì có thể quật ngã hay làm họ hư hoại.


NGÓN TAY THIÊN CHÚA

Lời ChúaLc 11, 15-26
15 Nhưng trong số đó có mấy người lại bảo: “Ông ấy dựa thế quỷ vương Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ.”16 Kẻ khác lại muốn thử Người, nên đã đòi Người một dấu lạ từ trời.17 Nhưng Người biết tư tưởng của họ, nên nói: “Nước nào tự chia rẽ thì sẽ điêu tàn, nhà nọ đổ xuống nhà kia.18 Nếu Xa-tan cũng tự chia rẽ chống lại chính mình, thì nước nó tồn tại sao được? … bởi lẽ các ông nói tôi dựa thế Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ.19 Nếu tôi dựa thế Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ, thì con cái các ông dựa thế ai mà trừ? Bởi vậy, chính họ sẽ xét xử các ông.20 Còn nếu tôi dùng ngón tay Thiên Chúa mà trừ quỷ, thì quả là Triều Đại Thiên Chúa đã đến giữa các ông.21 Khi một người mạnh được vũ trang đầy đủ canh giữ lâu đài của mình, thì của cải người ấy được an toàn.22 Nhưng nếu có người mạnh thế hơn đột nhập và thắng được người ấy, thì sẽ tước lấy vũ khí mà người ấy vẫn tin tưởng và sẽ đem phân phát những gì đã lấy được.23 “Ai không đi với tôi là chống lại tôi, và ai không cùng tôi thu góp là phân tán.24 “Khi thần ô uế xuất khỏi một người, thì nó đi rảo qua những nơi khô cháy, tìm chốn nghỉ ngơi. Mà vì tìm không ra, nó nói: “Ta sẽ trở về nhà ta, nơi ta đã bỏ ra đi.”25 Khi đến nơi, nó thấy nhà được quét tước, dọn dẹp hẳn hoi.26 Nó liền đi kéo thêm bảy thần khác dữ hơn nó, và chúng vào ở đó. Rốt cuộc tình trạng của người ấy lại còn tệ hơn trước.”