Thứ Tư, 3 tháng 10, 2018

CON NGƯỜI KHÔNG CÓ CHỖ GỐI ĐẦU

03.10.2018 – Thứ Tư Tuần 26 Thường niên

Lời Chúa: Lc 9, 57-62
Đang khi Thầy trò Đức Giêsu đi đường thì có kẻ thưa Người rằng: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu, tôi cũng xin đi theo.” Người trả lời: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu.” Đức Giêsu nói với một người khác: “Anh hãy theo tôi!” Người ấy thưa: “Thưa Thầy, xin cho phép tôi về chôn cất cha tôi trước đã.” Đức Giêsu bảo: “Cứ để kẻ chết chôn kẻ chết của họ. Còn anh, anh hãy đi loan báo Triều Đại Thiên Chúa.” Một người khác nữa lại nói: “Thưa Thầy, tôi xin theo Thầy, nhưng xin cho phép tôi từ biệt gia đình trước đã.” Đức Giêsu bảo: “Ai đã tra tay cầm cày mà còn ngoái lại đàng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa.”
Suy niệm
Theo một tôn giáo thường được gọi là theo đạo.Theo đạo là theo một con đường.
Ðiều này đặc biệt đúng đối với Kitô giáo (x. Cv 9,2).
Làm môn đệ Ðức Kitô là theo Ngài trên con đường Ngài đi, con đường đất quanh co trong xứ Palestine hay con đường đầy chông gai nhọc nhằn của sứ vụ.
Ðức Kitô chẳng những dạy Ðạo, Ngài còn là Ðạo (x. Ga 14,6).
Theo đạo là theo một ngôi vị hơn là theo một giáo lý.
Sống đạo là sống như Ngài, với Ngài, cho Ngài và trong Ngài.
Đoạn Tin Mừng hôm nay thuật lại chuyện ba người muốn theo Chúa.
Chúng ta chẳng biết họ là ai,
cũng chẳng rõ cuối cùng họ có theo Chúa hay không,
nên mỗi người chúng ta dễ thấy mình nơi hình ảnh họ,
để rồi chúng ta phải đưa ra lời đáp trả riêng của mình.
Người thứ nhất hăng hái xin theo Ngài đi bất cứ nơi đâu.
Ðức Giêsu không giấu anh hoàn cảnh bấp bênh của mình.
Ngài sống cuộc đời phiêu bạt, không mái nhà để trú,
lúc nào cũng ở trong tư thế lên đường.
Chấp nhận theo Ngài là chịu bỏ mọi an toàn, ổn định,
là sống thân phận lữ khách trên mặt đất (x. 1Pr 2,11).
Theo Ngài là theo Ðấng có chỗ tựa đầu,
chỗ tựa đầu tiên là máng cỏ, chỗ tựa cuối là thập giá.
Cuộc sống nghèo làm Ngài tự do hơn, sẵn sàng hơn
trước những đòi hỏi bất ngờ của Cha và nhân loại.
Người thứ hai chấp nhận theo Chúa với điều kiện
cho anh về chôn cất người cha mới qua đời trước đã.
Anh muốn chu toàn bổn phận thiêng liêng của người con.
Ðức Giêsu coi trọng việc hiếu kính mẹ cha (x. Mt 15,3-9),
nhưng Ngài đòi anh dành ưu tiên cho việc loan báo Tin Mừng.
Câu trả lời của Ngài làm chúng ta bị sốc.
Loan báo Tin Mừng ư? Cần gì phải vội vàng đến thế!
Dầu sao cái sốc giúp ta nhận ra mình vẫn quen thờ ơ
trước một bổn phận thiêng liêng và hết sức cấp bách.
Người chết nằm xuống thật đáng kính trọng.
nhưng có bao người sống đang cần phục vụ khẩn trương.
Người thứ ba xin về từ giã gia đình trước đã.
Ðức Giêsu đòi anh dứt khoát thẳng tiến như người cầm cày,
không quay lại với những kỷ niệm quá khứ,
cũng không bị cản trở bởi những ràng buộc gia đình,
để tận tâm tận lực lo cho Nước Thiên Chúa.
Trong đời sống, nhiều lúc ta phải chọn lựa.
Chọn lựa là chấp nhận hy sinh, bỏ một trong hai.
Ðức Giêsu không dạy ta sống vô cảm hay bất hiếu…
Ngài dạy ta can đảm tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước đã.
Có bao nhiêu cái trước đã chi phối đời ta?
Ðâu là lựa chọn ưu tiên một?
Chúng ta cần sắp xếp lại thứ tự các ưu tiên cho đúng.
Nếu Ðức Giêsu gặp tôi hôm nay và mời tôi theo Ngài,
tôi có xin phép Ngài để làm cái gì đó trước đã không?
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
giàu sang, danh vọng, khoái lạc
là những điều hấp dẫn chúng con.
Chúng trói buộc chúng con
và không cho chúng con tự do ngước lên cao
để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn.
Xin giải phóng chúng con
khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất,
nhờ cảm nghiệm được phần nào
sự phong phú của kho tàng trên trời.
Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi
bán tất cả những gì chúng con có,
để mua được viên ngọc quý là Nước Trời.
Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng
trước những lời mời gọi của Chúa,
không bao giờ ngoảnh mặt
để tránh cái nhìn yêu thương
Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu. S.J

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2018

KỸ THUẬT THỜI HIỆN ĐẠI



Kỹ thuật thời hiện đại      
chính là sống
      với động từ “sống” chia ở thời hiện tại
      

Nếu có ai bảo tôi
      chia động từ Yêu ở thời hiện tại,
      thì tôi sẽ đọc:
      tôi đang yêu, anh đang yêu, nó đang yêu,
      chúng tôi đang yêu, vv...


Nếu tôi thường xuyên chia động từ Yêu như vậy,
      vừa chia vừa suy nghĩ điều mình đọc,
      tôi sẽ cảm thấy lòng mình biến đổi,
      tôi sẽ thực sự sống trong tâm trạng
      sẵn sàng yêu thương.


Tôi không thể lặp đi lặp lại một trăm lần:
      TÔI ĐANG YÊU
      mà lại không cảm thấy lòng mình rung động.

Một hôm có một bà rất đạo đức kia được cha sở đặc biệt cho phép đem Mình Thánh Chúa đến cho những người đau yếu tại một khu trong họ đạo. Bà phải mang Chúa trong mình băng qua những chặng đường xa. Có người hỏi bà:

      - Vì bà rất tin tưởng và nhạy cảm với sự hiện diện của Chúa Kitô trong phép Thánh Thể, vậy thì khi bà đi đường một mình với Chúa, bà làm gì?

      - Tôi cầu nguyện rất nhiều với Chúa, xin Ngài tha thứ cho những lần tôi tôn kính Ngài chưa đủ, tôi nài xin Ngài ban ơn để tôi yêu Chúa và thương tha nhân nhiều hơn.

      - Tốt quá! - Người bạn đó nói với bà -. Nhưng tại sao bà lại không cám ơn Ngài, ca tụng Ngài, thờ lạy Ngài, tỏ cho Ngài biết mình yêu Ngài, hạnh phúc vì được một mình cùng đi với Ngài trên đường. Làm như thế, bà sẽ bình an hơn, niềm tin của bà biểu lộ rõ ràng hơn. Bà sẽ được sống với Ngài đúng ý nghĩa của thời hiện tại: con yêu mến Chúa, con nài xin Ngài... Bà sẽ có thì giờ để cảm nghiệm Ngài yêu mình.

Sống cho đúng kỹ thuật của giây phút hiện tại như thế,
      không phải là chuyện dễ.


Nếu những người sống chung quanh ta
      nói rằng họ thử hiểu ta,
      thử yêu thương ta, thử biết ta,
      nhất là khi họ đã sống với ta
      có thể từ nhiều năm nay,
      thì chắc chắn ta sẽ không hài lòng về họ.


Nếu một người chồng nói với vợ mình:
      Anh thử yêu em, anh sẽ yêu em nếu...
      người đó sẽ không bao giờ tạo lập được
      một mái nhà, một tổ ấm hạnh phúc,
      trong điều kiện như thế,
      cũng không thể làm cho con cái mình
      cảm nhận được mình yêu thương chúng.


Không ai kiên trì chờ đợi để được yêu thương,
      phải yêu thương mỗi ngày một ít
      và cái kỹ thuật thời hiện tại
      cuối cùng sẽ đem lại lợi ích mỗi ngày
      tránh được những đổ vỡ, lạnh nhạt,
      làm cho các tâm hồn cởi mở
      thực sự yêu thương nhau.


Nhờ kỹ thuật này, ai nấy đều cởi bỏ nhanh chóng,
      trong vài tuần lễ,
      những căng thẳng, chán chường, trầm uất,
      những nỗi buồn và một số mặc cảm chủ bại.


Đừng bao giờ nói với ai:
      “Tôi thử yêu bạn xem, tôi sẽ yêu bạn nếu có thể,
      tôi muốn yêu bạn, đối với tôi yêu không phải dễ”.


Đó là thứ ngôn ngữ cần phải sửa đổi, hãy nói:
      “Tôi yêu bạn, tôi quý mến bạn, tôi khâm phục bạn.”


Quá đáng trong chiều hướng tích cực
      có thể làm cho người khác mỉm cười
      nhưng không làm ai bị tổn thương,
      ngày nào chính tôi sống tích cực,
      ngày đó không còn quá đáng nữa.


Trong đời tôi, tôi đã khuyên rất nhiều người âu lo:
      mỗi ngày hãy ghi lại một niềm vui
      mà mình nhận được, hay mình chia sẻ với ai đó.


Niềm vui giống như những nụ cười hay lây lan
      khiến cho người ta sống lạc quan,
      và làm cho người ta hăng hái.


Giây phút hiện tại
      là một trong những của cải lớn lao nhất
      mà Thiên Chúa ban cho ta,
      miễn là chúng ta giữ lấy nó
      và vui tươi đón nhận nó.


Mọi người đều nhất trí nói rằng
      sức khoẻ là hồng ân lớn nhất của thiên nhiên,
      và của Thiên Chúa đối với những ai có đức tin.
      Bệnh tật quấy rầy tất cả mọi người. 


Biết bao nhiêu nhà tỉ phú
      phải hy sinh ba phần tư gia tài
      để được giải phóng khỏi những cơn đau
      khiến họ không còn được tự do thoải mái.

Ân huệ thực tiễn nhất
      là sáng nào ta cũng an tâm có trong tay 24 giờ
      cùng với quyền sử dụng chúng
      để làm theo những điều mình muốn,
      và điều hành chúng theo ý mình.


Chúa ban cho ta như thế một cách nhưng không,
      cho dẫu ta không xứng đáng.


Suốt 24 giờ này, nếu tôi muốn,
      tôi sẽ có đủ nghị lực
      để trở nên hữu ích cho người chung quanh,
      để sửa chữa những lỗi lầm mình,
      làm một bước ngoặc tốt đẹp,
      tự khôi phục lại nội tâm,
      giúp đỡ người này kẻ kia.


Ai có thể ngăn cản tôi thực hiện một chút từ tâm
      để giúp ích cho tha nhân?


Không có một hoàn cảnh nào mà tôi không cải thiện được,
      nếu tôi tập trung năng lực của tôi
      vào giây phút hiện tại,
      nếu tôi kêu gọi đến nghị lực của tôi,
      nếu tôi xác tín rằng
      khi tôi nhận thấy những đức tính của tôi,
      khi tôi chấp nhận và tin tưởng nơi chúng
      thì chúng sẽ có khả năng
      đem tôi đến gần Thiên Chúa, tác giả sự sống,
      tẩy rửa quá khứ của tôi,
      làm hiện tại của tôi có giá trị,
      và soi sáng cho tương lai của tôi.

THIÊN THẦN BẢN MỆNH

02.10.2018 – Thứ Ba – Các Thiên thần Bản mệnh
Chiêm ngưỡng nhan Chúa
Lời Chúa: Mt 18, 1-5.10
Khi ấy, các môn đệ lại gần hỏi Ðức Giêsu rằng: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời?” Ðức Giêsu liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông và bảo: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ em, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời. Còn ai tiếp đón một em nhỏ như thế này vì danh Thầy, là đón tiếp chính Thầy. Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này; quả thật, Thầy nói cho anh em biết: các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời.”
Suy niệm:
Bài Tin Mừng hôm nay vừa nói đến trẻ nhỏ,
vừa nói đến những kẻ bé mọn trong cộng đoàn.
Ai là những kẻ bé mọn trong cộng đoàn ?
Đó là những người tin vào Đức Giêsu (Mt 18, 6),
nhưng đức tin của họ còn non yếu, mong manh.
Đức Giêsu đã nặng lời với ai làm cho một kẻ bé mọn sa ngã.
“Thà cột cối đá lớn vào cổ và ném nó dưới biển còn hơn.”
Rõ ràng Đức Giêsu quý những kẻ bé mọn trong cộng đoàn.
Ngài không muốn họ bị tổn thương vì gương mù gương xấu.
Câu cuối của bài Tin Mừng là một lời nhắc nhở nữa.
“Anh em chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này” (c. 10).
Lý do Đức Giêsu đưa ra khá đặc biệt:
“Vì các thiên thần của họ ở trên trời
không ngừng thấy khuôn mặt của Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.”
Như thế ngay cả những người bé mọn cũng có thiên thần riêng.
Người bé mọn có thể lầm lạc, sa ngã,
nhưng không vì thế mà họ bị coi thường hay khinh miệt.
Thiên thần của họ vẫn ở gần Thiên Chúa để chuyển cầu cho họ.
Thật thú vị khi người Kitô hữu tin mình có một thiên thần hộ thủ.
Thánh Basiliô viết: “Mỗi tín hữu đều có một thiên thần hộ thủ,
để bảo trợ và hướng dẫn đến sự sống đời đời.”
Vị thiên thần này vừa được phúc chiêm ngưỡng Thiên Chúa,
vừa đồng hành suốt đời với từng người cho đến nơi quê thật.
Thiên thần hộ thủ là một quà tặng của lòng nhân hậu Chúa.
Là sứ giả được Chúa sai,
thiên thần là sự hiện diện của Chúa với từng người chúng ta.
Thiên thần đã bảo vệ ông Lót (St 19),
đã cứu Agar và con của bà (St 21, 17),
đã giữ tay Abraham không cho cụ giết con (St 22, 11).
Một vị thiên thần ban đêm đã cứu Phêrô khỏi tù ngục (Cv 12, 15).
Như thế thiên thần là bạn đường bảo vệ chúng ta khỏi sự dữ.
Khi sống trong một bầu khí vắng bóng Thiên Chúa,
con người khó tin vào những thực tại vô hình.
Các thiên thần có khi chỉ là những hình trang trí nơi hang đá,
hay những bức tượng thạch cao đặt hai bên bàn thờ.
Chúng ta khó tin mình được trợ giúp bởi một thiên thần có thật,
và không dám tin mình đáng quý đến thế,
để Chúa ban cho mình một người hướng đạo và đỡ nâng.
Làm sao để chúng ta ra khỏi sự cô quạnh của chính mình,
khi chấp nhận niềm tin vào thiên thần hộ thủ?
Làm sao để ta cảm được hoạt động kín đáo của người trong đời ta?
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
có những ngày con cảm thấy
đời sống thật nặng nề ;
có những lúc con muốn buông trôi,
để mặc cho dòng đời đưa đẩy ;
có những khoảng thời gian dài,
con như mảnh đất khô khan cằn cỗi.
Xin cho con ánh sáng của Chúa
để con biết lối mà đi.
Xin cho con tấm bánh của Chúa
để con có sức mà dấn bước.
Xin cho con Lời của Chúa
để con vững một niềm tin.
Xin cho con sự sống của Chúa
để con lấy lại niềm hăng say và sự tươi tắn,
niềm vui và sáng tạo.
Lạy Chúa Giêsu,
con thấy mình cần Chúa
trong mỗi giây phút của cuộc đời.
Ước gì ai gặp con
cũng gặp được sự hiện diện của Chúa.
 Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu S.J

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2018

QUYẾT LIỆT DỨT KHOÁT VỚI TỘI LỖI

CHÚA NHẬT XXVI THƯỜNG NIÊN- Năm B 
QUYẾT LIỆT DỨT KHOÁT VỚI TỘI LỖI
ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt

Nếu mỗi chi thể phạm tội đều phải bị cắt bỏ, chắc chắn không một ai lành lặn. Không thể hiểu theo nghĩa đen những lời Đức Giêsu nói hôm nay. Tuy nhiên cũng không được loại trừ tính chất quyết liệt của những lời đó. Đức Giêsu bảo ta phải chặt tay, chặt chân, móc mắt khi những chi thể này phạm tội, có nghĩa là phải quyết liệt với sự xấu.
Phải quyết liệt dứt khoát với sự xấu. Vì sự xấu giống như căn bệnh hay lây. Đã nhiễm vào một phần thân thể, sẽ nhanh chóng lây lan tới cả cơ thể. Lây lan đến đâu làm độc đến đấy. Phải ngăn chặn ngay từ đầu, nếu không sẽ khó mà cứu vãn được mạng sống.
Phải quyết liệt dứt khoát với sự xấu. Vì sự xấu giống như nọc độc loài thú dữ. Đã vào mạch máu sẽ mau chóng tràn vào tim. Khi chất độc đã ngấm đến tim, sẽ làm tê liệt mọi hoạt động của cơ thể, sẽ cướp đi mạng sống con người.
Phải quyết liệt dứt khoát với sự xấu. Vì sự xấu giống như loại thuốc mê. Một khi để sự xấu nhiễm vào, người ta sẽ mất khả năng chống cự. Sự xấu làm cho con người ra nhu nhược yếu hèn, làm tê liệt ý chí phấn đấu. Để cho sự xấu xâm nhập, nó sẽ thống trị ta, sẽ bắt ta làm nô lệ. Một khi đã rơi vào ách nô lệ sự xấu, con người khó lòng thoát ra.
Quyết liệt dứt khoát với sự xấu cũng giống như chặt tay, chặt chân, móc mắt, nghĩa là phải sẵn sàng chịu đau khổ, Dứt khoát với tội lỗi không dễ. Tội lỗi khi đã thấm vào người, nó trở nên như một phần bản thân, gắn bó với bản thân. Dứt bỏ cũng đau đớn như chính cơ thể bị chặt bỏ, xé lìa. Ta hãy xem người cai nghiện. Cơn nghiện vật vã dày vò tưởng chết đi được. Vì đối với người nghiện, ma túy trở thành một phần thiết thân của đời sống đến nỗi khi phải dứt lìa họ đau đớn khổ sở như phải tách lìa một phần thân thể, như đánh mất chính sự sống.
Chặt tay, chặt chân, móc mắt cũng có nghĩa là dứt lìa với những người, những nơi, những đồ vật khiến ta phạm tội. Những con người, những đồ vật, những nơi chốn đó trở thành một phần đời của ta. Để dứt bỏ, trái tim ta đau đớn đến rướm máu. Cuộc dứt bỏ làm tâm hồn ta như bị thương tích đau đớn vô cùng.
Cũng như người bệnh phải chịu phẫu thuật, cắt bỏ khối u, cắt bỏ phần thân thể nhiễm độc để bảo toàn mạng sống, Chúa bảo ta phải quyết liệt với tội lỗi, phải chặt tay, chặt chân, móc mắt không phải vì muốn hành hạ ta, muốn ta phải đau khổ. Trái lại chính vì yêu thương ta, muốn ta được hạnh phúc mà Chúa dạy ta phải dứt khoát với tội lỗi.
Dứt bỏ tội lỗi là dứt bỏ những phần hư hỏng xấu xa, nhiễm bệnh trong cơ thể. Dứt bỏ tội lỗi là ngăn ngừa không cho sự xấu xâm nhập vào linh hồn. Dứt bỏ sự xấu là ngăn chặn sự độc hại tàn phá linh hồn. Dứt bỏ tội lỗi là giúp linh hồn có cơ hội được lớn mạnh, được phát triển.
Ham vui một chốc lát để rồi chịu kết án suốt đời khổ sở. Hay là chịu đau khổ một chốc lát để suốt đời được tự do hạnh phúc. Ta chọn đàng nào? Chắc chắn ta phải chọn con đường hạnh phúc lâu dài. Chính Chúa muốn hạnh phúc cho ta, nên đã truyền cho ta phải dứt khoát với tội lỗi để được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu với Chúa.
Lạy Chúa, xin cho con biết nghe lời Chúa dạy, biết dứt khoát với tội lỗi, để được sống đời đời với Chúa. Amen.

Những lời cảnh giác này thật là nghiêm trọng. Mắt, tay, chân đều là những phần cơ thể quan trọng và cần thiết cho mọi hoạt động của con người. Vì thế nói đến mắt, tay, chân cũng là nói đến con người toàn vẹn. Phải có can đảm loại bỏ những nguyên nhân gây cớ phạm tội để cứu được cuộc sống đời đời của mình. Đây là những lời lẽ rất cứng rắn, nghiêm trọng cảnh giác về cái chết của tội nhân với sự hư nát đời đời, bị giòi bọ đục khoét và lửa thiêu đốt đời đời, nhằm thúc đẩy người môn đệ Chúa Giêsu biết mạnh mẽ quả quyết xa lánh tội lỗi và nguyên nhân tội lỗi để bảo vệ cho mình được hạnh phúc sự sống muôn đời. Đây chính là thành công hay thất bại của đời người. Nếu người ta có tất cả : hai tay, hai chân hay hai mắt mà bị ném vào hỏa ngục thì cũng bằng không. Cuộc sống hạnh phúc đời đời đổi lại với sự đau khổ tủi nhục muôn đời quả là điều đáng cho chúng ta phải chọn lựa cương quyết và hy sinh biết chừng nào. Làm môn đệ của Chúa Giêsu không phải chỉ là việc mình thuộc về nhóm này hay nhóm khác, mà chính là sống và hành động như Chúa Giêsu đã làm. Người đã dùng những lời nói rất mạnh mẽ như cụt tay, cụt chân, mất một mắt để cảnh giác chúng ta phải biết loại bỏ những gì không phù hợp với những đòi hỏi của hạnh phúc vĩnh cửu. Bất kỳ hành động nào, nguyên nhân nào gây cho mình hay gây cho người khác phạm tội thì đều cần phải loại bỏ. Mỗi người được mời gọi can đảm loại trừ những nguyên nhân của tội lỗi nơi chính mình và nơi người khác để được hưởng sự sống đời đời. Đó là một sự chọn lựa quyết định không chút khoan nhượng vì hạnh phúc đời đời vô cùng lớn lao.
LM Phêrô Lê văn Chỉnh