Thứ Tư, 29 tháng 11, 2017
Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017
Chủ Nhật, 12 tháng 11, 2017
Bài học từ một chuyến đi
Tôi sinh ra và lớn lên trong cộng đồng người Estepona thuộc
miền Nam Tây Ban Nha. Một buổi sáng khi tôi 16 tuổi, cha nhờ tôi lái xe đưa ông
đến ngôi làng Mijas cách đó khoảng 18 dặm, với điều kiện tôi phải đưa xe đi tu
sửa tại một gara gần đó. Vừa mới biết lái lại ít khi được chạy xe nên tôi vui
vẻ đồng ý ngay. Tôi đưa cha đến làng Mijas, hứa sẽ quay lại đón ông vào 4 giờ
chiều, rồi lái xe đến gara và để lại đó.
Được tự do đến chiều, tôi quyết định đi xem vài bộ phim tại
một rạp chiếu bóng cách đó không xa. Những thước phim hấp dẫn đã cuốn hút tôi
đến nỗi tôi quên cả thời gian. Khi bộ phim sau cùng kết thúc, tôi mới giật mình
nhìn xuống đồng hồ. Sáu giờ tối! Tôi đã trễ hẹn với cha cả hai tiếng đồng hồ!
Chắc cha sẽ giận lắm nếu biết tôi đã đi coi phim! ông sẽ
không bao giờ cho tôi đi xe nữa. Tôi quyết định sẽ lấy lý do là chiếc xe cần
sửa thêm vài thứ nên đã tốn nhiều thời gian hơn. Tôi đến gara lấy xe rồi chạy
đến nơi hẹn gặp cha. Ông đang đứng kiên nhẫn đợi tôi tại góc đường. Tôi xin lỗi
và bào chữa cho mình bằng lý do như đã sắp đặt. Cha nhìn tôi bằng một ánh mắt
mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi quên!
- Ba thất vọng vì con đã dối ba, Jason ạ!
- Ba nói gì cơ? Con nói thiệt mà ba.
Cha nhìn tôi:
- Khi thấy con đến muộn, ba đã gọi điện cho gara để hỏi xem
có chuyện gì không, họ bảo với ba là con chưa tới lấy xe. Vậy là chiếc xe không
bị trục trặc gì cả, đúng không?
Một cảm giác tội lỗi vây bủa quanh tôi, tôi lí nhí thú nhận
với cha là đã đi đến rạp chiếu bóng. Cha lắng nghe, gương mặt hiện lên vẻ buồn
bã.
- Ba không giận con mà giận chính bản thân mình. Ba đã không
làm tròn bổn phận của một người cha, khi sau từng ấy năm con vẫn cảm thấy rằng
con cần phải nói dối ba. Ba đã thất bại! Bây giờ ba sẽ đi bộ về nhà và suy nghĩ
xem mình đã làm gì không đúng trong suốt bao nhiêu năm qua.
- Nhưng từ đây về nhà đến 18 dặm lận. Trời đã tối rồi. Ba
không thể làm như vậy được!
Mặc cho tôi can ngăn, xin lỗi và nói gì đi nữa, cha vẫn
không hề lay chuyển. Tôi đành phải để cha xuống xe và đón nhận một bài học đau
đớn trong đời. Cha bắt đầu đi dọc theo con đường đầy bụi. Tôi nhảy vội lên xe
và lái theo sau, hy vọng cha sẽ nghĩ lại.
Những lời biện hộ, ăn năn của tôi suốt dọc đường như chẳng
hề lọt vào tai cha, ông cứ phớt lờ, im lặng và trầm ngâm buồn bã. Tôi đã lái xe
theo sau cha đến hết quãng đường.
Nhìn cha tự dày vò về thể xác lẫn tinh thần, lòng tôi đau
đớn vô hạn. Nhưng đó cũng là bài học thành công nhất của cha tôi: tôi không bao
giờ nói dối cha nữa.
87 năm sổng ở trên đời, tôi đã chứng kiến toàn bộ cuộc cách
mạng khoa học kỹ thuật. Nhưng không có thành tựu khoa học nào lại thay thế được
tính cách và khả năng suy nghĩ của mỗi cả nhân.
- Bernard M. Baruch
Nguồn : Hạt giống tâm hồn 2
Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017
BÀ CON VỚI CHÚA
BÀ CON VỚI CHÚA.
Mọi người đang bận rộn mua sắm trong ngày lễ,
không ai để ý đến một đứa bé nghèo
đang đứng thập thò bên ngoài một cửa hàng lớn.
Nó nhìn những món đồ chơi,
những quần áo đẹp,
và các thức ăn bày biện đầy ắp phía bên trong cửa hàng
với ánh mắt thèm thuồng, buồn bã.
Nó ước gì mình có thể có được những món đồ đó,
những thứ thoạt nhìn tưởng rất gần,
trong tầm tay với của nó,
nhưng lại rất xa xôi mà có lẽ cả cuộc đời nầy
nó không thể nào có được.
Chợt một người phụ nữ
nhìn thấy ánh mắt khát khao của đứa bé
nên đã bước đến bên nó,
dắt nó vào trong cửa hàng
và mua cho nó thật nhiều đồ chơi, quần áo, và thức ăn.
Sau đó người phụ nữ chúc nó
một ngày lễ vui vẻ, và từ giã nó.
Trước khi người phụ nữ nầy kịp bước đi,
đứa bé nắm tay bà và hỏi:
“Cô ơi, cô có phải là Chúa không?”
Người phụ nữ trả lời:
“Không, cô không phải là Chúa,
cô chỉ là một trong những con cái của Ngài mà thôi.”
Đứa bé liền nói:
“Con biết mà,
con biết thế nào cô cũng có bà con với Chúa.”
Thơ ngây biết bao và đáng yêu biết bao.
Trong trí óc non nớt, thằng bé hiểu rằng
Chúa của nó luôn ban cho nó những điều tốt đẹp,
và nó cũng hiểu thêm rằng,
những ai là “thân thiết” với Chúa
sẽ thay Ngài thực hiện những điều tốt đẹp ấy
giữa cuộc đời đau khổ nầy.
Người chung quanh có thể nhận biết
mối quan hệ giữa chúng ta với Chúa
qua cách sống hằng ngày của bạn,
cách sống ấy phải thể hiện được tình yêu
và sự quan tâm đến người khác.
Mọi hành vi của bạn
phải đại diện cho Chúa Giê-su trên đất,
vì họ không thể thấy Chúa
bằng đôi mắt trần thế,
nhưng sẽ thấy Chúa qua những việc bạn làm,
vì bạn là “bà con” của Ngài.
Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017
NGUỒN ĐỘNG VIÊN
Nguồn động viên
Một số những câu chuyện về sự thành công vĩ đại nhất trong
lịch sử đều xuất phát từ một lời động viên hay sự tin tưởng của một người yêu
hay một người bạn đáng tin cậy. Nếu không nhờ một người vợ có niềm tin mạnh mẽ
như Sophia, chúng tôi hẳn đã không liệt kê giữa những tên tuổi vĩ đại của nền
văn học Mỹ cái tên Nathaniel Hawthorne.
Một ngày nọ khi Nathaniel đau khổ đi về nhà và bảo với vợ
rằng ông vừa bị mất việc, bà đã khiến ông ngạc nhiên bằng một câu nói phấn
khởi.
- Thế thì giờ anh đã có thời gian để viết sách rồi!
- ừ, - ông đáp trong sự lo lắng, - nhưng chúng ta sẽ sống
bằng cái gì khi anh đang viết?
Trước sự ngạc nhiên của chồng, Sophia mở một ngăn kéo và rút
ra một số tiền đáng kể.
- Em lấy số tiền đó ở đâu vậy? - ông la lên.
- Em vẫn luôn biết rằng anh là một thiên tài. - Bà bảo - Em
đã biết rằng một ngày nào đó anh sẽ viết nên một kiệt tác. Cho nên mỗi tuần em
đã giữ lại một ít trong số tiền chợ anh đưa cho em. Chỗ này đủ cho chúng ta
sống qua một năm.
Nguồn : Hạt giống tâm hồn 1
Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017
NGƯỜI PHỤ NỮ NHÂN HẬU
NGƯỜI PHỤ NỮ NHÂN HẬU
Tình yêu mà chúng ta cho đi là tình yêu duy nhất chúng ta
giữ được.
Elbert Hubbard
Nếu bạn đã có lần viếng thăm thành phố New Orleans xinh đẹp,
chắc hẳn sẽ có ai đó hương dẫn bạn đến khu kinh doanh lâu đời của thành phố
này, nơi tập trung các ngân hàng, cửa hiệu, khách sạn và sẽ chỉ cho bạn thấy
một pho tượng được dựng vào năm 1884, đứng sừng sững tại quảng trường nhỏ ở
đây.
Pho tượng tạc hình một người phụ nữ đang ngồi trên cái ghế thấp, tay ôm
một đứa bé đang ngả đầu vào người bà. Người phụ nữ không mấy xinh đẹp và trang
phục của bà khá giản dị. Bà mang một đôi giày vải, mặc váy trơn, trên vai quàng
một cái khăn và đội một cái mũ rộng vành trên đầu. Bà có dáng người tầm thước,
trông hơi mập.
Khuôn mặt bà có nét điển hình của người Ái Nhĩ Lan với chiếc cằm
vuông vức. Ánh mắt của bà thật đặc biệt, chúng nhìn bạn một cách nồng ấm, chứa
chan tình cảm tựa như ánh mắt của một người mẹ dành cho đứa con thân yêu của
mình.
Pho tượng tạc hình một người phụ nữ đang ngồi trên cái ghế thấp, tay ôm một đứa bé đang ngả đầu vào người bà. Người phụ nữ không mấy xinh đẹp và trang phục của bà khá giản dị. Bà mang một đôi giày vải, mặc váy trơn, trên vai quàng một cái khăn và đội một cái mũ rộng vành trên đầu. Bà có dáng người tầm thước, trông hơi mập.
Khuôn mặt bà có nét điển hình của người Ái Nhĩ Lan với chiếc cằm vuông vức. Ánh mắt của bà thật đặc biệt, chúng nhìn bạn một cách nồng ấm, chứa chan tình cảm tựa như ánh mắt của một người mẹ dành cho đứa con thân yêu của mình.
Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017
NGƯỜI BIẾT CHIA SẺ
Tình yêu là tất cả mọi điều. Đó là chìa khóa của cuộc đời và ảnh hưởng của tình yêu làm lay động cả thế giới
- Khuyết danh
Một thầy giáo lớn tuổi đã kể lại cuộc thi mà có lần ông được mời làm giám khảo. Mục đích của cuộc thi là tìm xem đứa trẻ nào có lòng quan tâm đến người khác nhất. Người đoạt giải cuộc thi này là một cậu bé mới bốn tuổi.
Gần nhà cậu bé có hai vợ chồng già luôn yêu thương và nướng tựa lẫn nhau. Cho đến một ngày kia, khi bà cụ qua đời, ông cụ buồn đau khôn xiết. Nhìn thấy ông cụ đau đớn, cậu bé đi qua nhà và leo vào ngồi trong lòng ông cụ, và cứ ngồi yên ở đó. Khi mẹ cậu bé hỏi cậu đã nói gì để an ủi ông cụ, cậu bé trả lời:
- Con chẳng nói gì cả, con chỉ giúp cho ông khóc được thôi mà.
- Khuyết danh
Một thầy giáo lớn tuổi đã kể lại cuộc thi mà có lần ông được mời làm giám khảo. Mục đích của cuộc thi là tìm xem đứa trẻ nào có lòng quan tâm đến người khác nhất. Người đoạt giải cuộc thi này là một cậu bé mới bốn tuổi.
Gần nhà cậu bé có hai vợ chồng già luôn yêu thương và nướng tựa lẫn nhau. Cho đến một ngày kia, khi bà cụ qua đời, ông cụ buồn đau khôn xiết. Nhìn thấy ông cụ đau đớn, cậu bé đi qua nhà và leo vào ngồi trong lòng ông cụ, và cứ ngồi yên ở đó. Khi mẹ cậu bé hỏi cậu đã nói gì để an ủi ông cụ, cậu bé trả lời:
- Con chẳng nói gì cả, con chỉ giúp cho ông khóc được thôi mà.
Nguồn: Hạt giống tâm hồn 1
Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017
TÔI ĐÃ HẬN NGƯỜI CỨU MẠNG TÔI
Tù binh bị đồng đội căm hận và báo thù đến chết, 60 năm sau,
phát hiện từ một gốc cây gây chấn động nước Anh!
Đi qua những tình tiết bất ngờ, câu chuyện về người tù binh
chiến tranh dưới đây đã khiến người đọc thực sự hồi hộp. Mất 60 năm để mọi
người biết sự thật, quãng thời gian thật dài!
Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017
THOÁT ĐƯỢC CHỨNG NGHIỆN RƯỢU
TÔI ĐÃ THOÁT ĐƯỢC CHỨNG NGHIỆN RƯỢU
"Từ thuở thanh niên tôi là lính tác chiến và không ở
trong đơn vị đóng đồn nào. Tôi nắm vững
công tác của mình. Cấp trên thích tôi vì
tôi là một thiếu úy làm tròn trách vụ.
Tuy thế, lúc ấy tôi trẻ quá, và các bạn tôi cũng vậy. Có điều bất hạnh là tôi uống rượu. Lúc nào tôi cũng ham nhậu. Hễ xa được rượu thì tôi là một sĩ quan tốt
nhưng nếu tôi chịu thua nó thì trong sáu tuần lễ liên tiếp, tôi chẳng làm được
việc gì ra hồn. Rượu chè đeo riết tôi
suốt một thời gian dài.
NGƯỜI CHẠY CUỐI CÙNG
Người chạy cuối cùng
Phần thưởng cao quý nhất cho công sức lao động của một người không phải là những gì người ấy nhận được, mà chính là qua đó anh ta đã tự cảm nhận được mình đã trưởng thành như thế nào.
John Ruskin
Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017
Thứ Hai, 2 tháng 10, 2017
NIỀM TIN
NIỀM TIN
Hy vọng là cội nguồn của niềm tin
Cyrus Augustus Bartol
Cyrus Augustus Bartol
Cách đây vài năm, một giáo viên phổ thông được thuê để dạy riêng cho những học sinh phải nằm viện. Nhiệm vụ của cô là kèm cặp cho các em khỏi mất bài, để có thể theo kịp chúng bạn khi xuất viện.
Ngày nọ, một cú điện giao việc gọi tới. Như thường lệ, cô ghi lại tên học sinh, địa chỉ bệnh viện, số phòng và nghe giáo viên đầu dây bên kia dặn dò:
- Hiện lớp chúng tôi đang học bài Danh từ và Trạng từ. Tôi rất biết ơn nếu cô kèm em làm hết bài tập về nhà để đừng bị bỏ xa quá.
Mãi tới lúc đứng trước cửa phòng cậu bé, cô giáo mới biết em thuộc khoa phỏng của bệnh viện. Không ai báo trước cho cô biết điều gì đang chờ mình đằng sau cánh cửa đóng im ỉm, chỉ thấy người ta bắt cô phải mặc áo choàng và đội mũ kín mít để phòng tránh vi trùng. Y tá còn dặn dò cô đừng chạm vào người hay giường của bệnh nhân, chỉ được đứng gần và nói qua chiếc mặt nạ. Chuẩn bị xong xuôi, cuối cùng cô hít
một hơi thật sâu rồi hồi hộp bước vào. Toàn thân cậu bé lở loét khủng khiếp, lộ vẻ đau đớn thảm khốc. Cô giáo kinh sợ đến nỗi không thốt nên lời, nhưng đã quá muộn để quay lại và bỏ chạy, cố gắng mãi cô cũng mấp máy được vài lời:
- Cô là giáo viên biệt phái của bệnh viện, cô giáo của em nhờ cô tới giúp em học bài Danh từ và Trạng từ.
Cô cảm tưởng như hôm đó là một trong những buổi dạy tệ nhất trong đời mình.
Sáng hôm sau cô quay lại. Một chị y tá hỏi:
- Cô đã làm gì với cậu bé tội nghiệp đó vậy? - Rồi không để cô kịp thanh minh hay xin lỗi, chị tuôn luôn một tràng - Cô không hiểu hết đâu, chúng tôi đang lo sốt vó lên vì cậu bé, nhưng sau buổi học hôm qua thì thái độ của em thay đổi hoàn toàn. Em đã chịu tuân theo sự chữa trị của bác sĩ, không nối loạn nữa và có vẻ muốn sống.
Sau này chính cậu bé ấy giải thích rằng trước khi gặp cô giáo cậu đã tuyệt vọng ghê gom, chỉ ước được chết thôi. Mọi biến chuyển đều bén rễ từ một nhận thức vô cùng đơn giản: Niềm tin vào cuộc sống. Với những giọt nước mắt sung sương nhạt nhòa trên má, cậu bé bị phỏng nặng đến nỗi mất hết cả nghị lực ấy lý giải như thế này:
- Có bao giờ người ta phái cô giáo đến dạy Danh từ và Trạng từ cho một cậu bé đang hấp hối đâu, phải không nào?
Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017
Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017
LỖI LẦM
LỖI LẦM
Phương thuốc chữa khỏi mọi bệnh tật, lỗi lầm, nỗi bận tâm,
ưu phiền và tội lỗi của con người, tất cả đều nằm ở một từ yêu". Đó là sức
mạnh tuyệt vời để sản sinh và tái tạo sự sống.
Lydia Maria Child
Tôi gặp gia đình của Jane White khi tôi bước vào năm đầu
tiên của đời sinh viên. Tôi và cô ấy học chung một lớp. Lần đầu tiên tôi đến
nhà Jane, tôi cảm thấy không khí ấm áp như ở nhà mình, dù gia đình họ hoàn toàn
chẳng có chút gì giống gia đình tôi.
Trong gia đình tôi, khi có bất cứ chuyện gì không hay xảy
ra, điều đầu tiên và quan trọng nhất cần làm là tìm ra người nào phạm lỗi.
- Đứa nào bày ra như thế này? - Mẹ tôi sẽ hỏi ngay như vậy
khi thấy nhà bếp bề bộn ngổn ngang.
- Cái này chắc là tại Catherine hết đây! - Cha tôi sẽ khẳng
định như vậy khi chiếc xe hơi bị hư hay máy rửa chén ngừng chạy.
Ngay từ hồi còn nhỏ, mấy anh chị em tôi đã quen với việc
mách tội của nhau. Chúng tôi đã dành hẳn một chỗ cho việc đổ lỗi: tại bàn ăn.
Nhưng gia đình họ White này thì không như vậy. Họ chẳng quan
tâm đến việc ai đã phạm sai lầm gì. Họ lướt qua những lỗi lầm của nhau và tiếp
tục vui vẻ sống. Vẻ đẹp đáng quý ấy đã thấm sâu trong tôi vào cái mùa hè mà
Jane chia tay cuộc sống.
Gia đình White có sáu người con: ba trai và ba gái. Một
người con trai đã chết từ bé, có lẽ chính vì thế mà năm anh em còn lại rất gần
gũi nhau.
Đó là một ngày tháng bảy, mấy chị em gái của Jane và tôi
quyết định lái xe lên New York chơi. Từ Florida, nơi họ ở, đến New York khá xa.
Lúc ấy, Amy, con gái út trong nhà, mới tròn 16. Cô bé mới lấy được bằng lái nên
rất hãnh diện và hào hứng khi được lái xe trên đường đi. Amy vui vẻ khoe tấm
bằng của mình với mọi người nó gặp.
Ban đầu, chị Sarah và Jane thay nhau xem chừng Amy lái,
nhưng đến những quãng đường vắng vẻ, họ đã để Amy tự lái một mình. Chúng tôi
dừng lại ăn trưa. Sau đó, Amy tiếp tục cầm lái. Đến một giao lộ khi đèn đỏ bật
lên, chẳng biết do bối rối hay lơ đễnh không trông thấy, Amy vẫn tiếp tục chạy
qua. Một chiếc xe tải đã đâm sầm vào xe chúng tôi.
Jane chết ngay tức khắc.
Tôi chỉ bị xây xát nhẹ. Và điều khó khăn nhất mà tôi phải
làm lúc ấy là gọi về nhà Jane để báo tin dữ. Mất một người bạn tôi đã thấy đau
đớn lắm rồi, với bố mẹ Jane, chẳng biết họ sẽ khó khăn đến dường nào.
Khi hai ông bà đến bệnh viện, thấy ba chúng tôi nằm chung
phòng họ đã ôm chúng tôi mà khóc, vừa đau đớn vừa mừng. Mừng vì Sarah và Amy
còn sống. Sarah bị thương ở đầu còn Amy thì bị gãy chân. Họ lau nước mắt cho
hai cô con gái và còn chọc Amy vài câu khi giúp cô bé tập mang cây nạng.
Họ chỉ nói đi nói lại với hai cô con gái và đặc biệt với
Amy: "Các con còn sống là ba mẹ mừng rồi!".
Tôi thật ngạc nhiên. Chẳng một lời trách móc hay buộc tội
nào!
Sau này, có một lần tôi hỏi mẹ Jane tại sao họ không bao giờ
đả động gì đến việc Amy lái xe vượt đèn đỏ, bà ngậm ngùi trả lời rằng:
- Jane đã đi rồi, bác nhớ nó vô cùng. Có nói gì cũng chẳng
mang nó về lại được. Còn Amy có cả một quãng đời phía trước. Làm sao nó sống
vui vẻ và hạnh phúc được khi nó cứ mang cảm giác tội lỗi là chính nó đã gây ra
cái chết cho chị mình?
Bà nói đúng. Giờ đây, Amy đã tốt nghiệp đại học và đã lập
gia đình. Amy làm giáo viên cho một trường khuyết tật và hiện đang là mẹ của
hai cô con gái nhỏ, đứa con đầu lòng cũng mang tên Jane.
Tôi đã học được bài học từ gia đình Jane: việc đổ lỗi cho ai
vì bất cứ chuyện gì là không quan trọng. Đôi khi, nó chẳng có tác dụng gì.
Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017
LẮNG NGHE NHỮNG ĐIỀU GIẢN DỊ
Lắng nghe những điều giản dị
Hãy bỏ tất cả những ưu phiền của hạn vào một chiếc túi lủng.
Old Postcard
Cách đây không lâu, tôi đã rơi vào một giai đoạn rất tồi tệ
trong cuộc sống mà có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng đã từng trải qua. Khi
đó, với tôi mọi thứ đều trở nên chán chường và tẻ nhạt, sức khoẻ giảm sút -
ngọn lửa nhiệt tình và hăng hái đã tắt ngấm. Điều đó tác động thật đáng sợ đến
cuộc sống và công việc của tôi. Mỗi sáng, tôi nghiến chặt răng lại tự nhủ: Hôm
nay, cuộc sống tiếp tục trồi theo lối mòn của nó đấy. Mình phải vượt qua nó.
Nhất định mình phải làm như thế!
Nhưng rồi chuỗi ngày nhàm chán vẫn kéo dài, và tình trạng tê
liệt, không lối thoát ấy dường như ngày một tệ hơn. Đã đến lúc tôi biết mình
cần phải nhờ giúp đỡ.
Tôi đã đến gặp một bác sĩ. Ông ta lớn tuổi hơn tôi và trông
có vẻ cộc cằn. Tuy nhiên, tôi không ngờ đằng sau vẻ bề ngoài không mấy thiện
cảm kia là một con người rất uyên thâm và từng trải. Tôi kể với vị bác sĩ một
cách đau khổ, rằng dường như tôi bị bế tắc.
- Liệu bác sĩ có thể giúp tôi không?
- Tôi không biết.
Vị bác sĩ chậm rãi trả lời, rồi chống tay nhìn chằm chằm vào
tôi một lúc lâu. Đột nhiên ông hỏi:
- Hồi còn bé, anh thích nơi nào nhất?
- Tôi nghĩ là ở bãi biển. Gia đình tôi có một ngôi nhà nghỉ
bên bờ biển. Cả nhà đều thích nó.
Vị bác sĩ nhìn ra ngoài cửa sổ, đưa mắt theo mấy chiếc lá
thu rơi rụng rồi hỏi tiếp.
- Thế anh có thể làm theo lời tôi nói trong cả một ngày
không?
- Tôi nghĩ là được. Tôi sốt sắng trả lời.
- Được rồi. Tôi muốn anh làm như vầy...
Theo lời vị bác sĩ, hôm sau tôi phải lái xe đến bãi biển một
mình và không được đến trễ quá 9 giờ sáng. Tôi có thể ăn trưa, nhưng không được
đọc, viết, nghe đài hay nói chuyện với bất kỳ ai. Thêm nữa, ông ta nói:
- Tôi sẽ đưa cho anh một toa thuốc, cứ cách 3 giờ thì dùng
một lần.
Rồi ông lấy một tờ giấy trắng xé thành bốn mảnh, viết vài
chữ lên mỗi mảnh, gấp lại và đánh số rồi trao chúng cho tôi.
- Anh hãy dùng những liều thuốc này vào lúc 9 giờ sáng, 12
giờ trưa, 3 giờ chiều và 6 giờ tối theo số thứ tự.
- Bác sĩ nói nghiêm túc đấy chứ ạ? - Tôi ngỡ ngàng hỏi.
Vị bác sĩ bật cười:
- Anh sẽ không nghĩ là tôi đang đùa khi tôi lấy tiền khám
bệnh của anh.
Sáng hôm sau, với niềm tin nhỏ nhoi về phương thuốc của vị
bác sĩ, tôi lái xe đến bãi biển một mình đúng như lời ông dặn. Một ngọn gió
đông bắc thổi qua, mặt biển trông xám xịt và những cơn sóng vỗ ầm ào như giận
dữ. Tôi ngồi trong xe, phía trước là cả một ngày dài đằng đẵng và trống rỗng.
Rồi tôi mở mảnh giấy thứ nhất ra xem. Trên đó là hàng chữ: "Hãy chãm chú
lắng nghe".
Không thể hiểu nổi! Chắc vị bác sĩ đó điên mất rồi! Ông ta đã
cấm tôi nghe nhạc, đọc báo và tiếp xúc với những người khác rồi, còn cái gì
khác nữa để mà nghe cơ chứ?
Tuy nhiên, tôi vẫn quyết định làm theo lời ông. Tôi ngẩng
đầu lắng nghe. Chẳng có âm thanh nào ngoài tiếng sóng vỗ ầm ầm đều đặn, tiếng
kêu léc chéc của con mòng biển, và tiếng ầm ì của vài chiếc máy bay trên bầu
trời. Những âm thanh thật quen thuộc!
Tôi ra khỏi xe. Một cơn gió mạnh làm chiếc cửa đóng sập vào.
Tôi tự hỏi: Phải chăng vị bác sĩ đề nghị tôi phải chú ý lắng nghe những âm
thanh đó?
Tôi leo lên một đụn cát và nhìn ra phía xa xa của bãi biển
hoang vắng. Ngồi ở đây tôi nghe thấy tiếng sóng biển gầm thét lớn hơn, át cả
những âm thanh khác. Và đột nhiên tôi nghĩ, hẳn phải có những âm thanh khác nữa
bên dưới những tiếng sóng đó - tiếng soạt nhẹ của cát trồi giạt, tiếng thì thầm
của gió trong đám cây dại mọc ở cồn cát - nếu như người nghe thật chăm chú.
Như bị thôi thúc, tôi nhảy xuống biển và ngụp lặn trong làn
nước. Bỗng thấy buồn cười về hành động của mình, tôi chúi đầu vào đám rong
biển. Ngay lúc ấy, tôi khám phá ra rằng: nếu chú tâm lắng nghe, ta còn có thể
nghe được những khoảnh khắc khi mà tất cả mọi thứ đều ngừng lại như chờ đợi.
Trong khoảnh khắc yên lặng đó, mọi suy nghĩ trong đầu ta đều ngưng đọng và tâm
trí ta được nghỉ ngoi.
Tôi trở lại xe và nằm thượt sau tay lái, tiếp tục chăm chú
lắng nghe. Khi tôi nghe lại lần nữa tiếng gầm vang lên từ sâu thẳm trong lòng
đại dương, tôi thấy mình đang nghĩ về sự thịnh nộ của những cơn giông tố nổi
lên ngay chính trong lòng những cơn sóng. Sau đó tôi nhận ra mình đang nghĩ đến
những thứ còn to lớn hơn cả chính bản thân tôi - và lòng tôi thấy khuây khỏa
với những ý nghĩ ấy.
Cứ như thế, buổi sáng trôi qua rất chậm chạp. Thói quen ném
mình vào một vấn đề rắc rối đã in sâu vào tôi đến nỗi tôi cảm thấy mình bị chìm
nghỉm nếu không có nó.
Đến trưa, trời quang đãng không một gợn mây, mặt biển như
đang tỏa sáng lấp lánh. Tôi mở mảnh giấy thứ hai. Một lần nữa, tôi lại thấy nửa
vui nửa cáu. Liều thuốc thứ hai là: "'Cố gắng tìm về ký ức... "
Ký ức gì nhỉ? Hiển nhiên là những ký ức đẹp trong quá khứ
rồi. Nhưng tại sao lại phải như thế chứ, khi tất cả những lo lắng của tôi đều
liên quan đến hiện tại hay tương lai?
Tôi rời xe và bắt đầu đi dọc theo những đụn cát. Vị bác sĩ
đã giúp tôi trở lại bãi biển này, nơi ghi dấu biết bao ký niệm hạnh phúc thời
thơ bé của tôi. Đó có lẽ là những gì mà ông đề nghị tôi tìm lại - những niềm
vui và hạnh phúc chất ngất mà tôi đã bỏ quên lại sau lưng.
Tôi quyết định sẽ làm sống lại những giây phút đã nhạt nhòa
ấy. Tôi sẽ tô màu và làm sắc lại bức tranh hạnh phúc của quá khứ. Tôi sẽ chọn
những gì cụ thể và vẽ lại thật chi tiết. Tôi sẽ hình dung những con người trong
bức tranh ấy ăn mặc và vui đùa như thế nào. Tôi sẽ tập trung lắng nghe chính
xác âm thanh giọng nói cũng như tiếng cười của họ.
Thủy triều đang xuống dần, nhưng tiếng sóng vẫn vỗ ầm ầm.
Tôi chọn quay lại thời điểm của chuyến đi câu cá cuối cùng của tôi với đứa em
trai 20 năm về trước. Nó đã tử trận trong Chiến tranh Thế giới thứ hai nhưng
tôi nhận ra rằng nếu tôi nhắm mắt và thật sự cố gắng, tôi có thể nhìn thấy hình
ảnh em tôi sống động đến ngạc nhiên, thậm chí tôi còn nhìn thấy cả nét hóm hỉnh
và sự hăm hở trong mắt nó.
Thật ra tôi đã thấy toàn cảnh bức tranh ngày hôm đó: mặt
biển lấp lánh, ánh bình minh ló dạng trên bầu trời phía đông, những đợt sóng
cuồn cuộn đánh vào bờ một cách oai vệ và chậm chạp. Tôi cảm thấy những dòng
nước xoáy ngược ấm áp vây quanh đầu gối, chiếc cần câu của em tôi đột nhiên nảy
lên khi một con cá bị dính mồi, và tôi nghe tiếng la mừng rỡ của nó. Tôi đã họa
lại bức tranh ấy từng mảng một, rất rõ ràng và không một thay đổi sau bao năm
tháng. Rồi những hình ảnh ấy trôi qua...
Tôi đứng dậy một cách chậm chạp cố gắng tìm về quá khứ của
mình. Những người hạnh phúc luôn là những người tự tin và quả quyết. Nếu bạn
thong thả quay lại tìm và chạm tay tới những điều hạnh phúc, lẽ nào không tìm
thấy một chút sức mạnh?
Giai đoạn thứ hai trong ngày đã trôi qua nhanh chóng. Khi
mặt trời bắt đầu chếch bóng, tâm trí tôi hăm hở đi trên cuộc hành trình về quá
khứ, sống lại những khoảnh khắc, phát hiện ra những con người mà tôi đã hoàn
toàn lãng quên. Những năm qua, tôi đã nhớ thêm rất nhiều sự kiện nhưng đã vô
tình để những hạnh phúc trong quá khứ bị cuốn theo dòng thời gian. Một cảm giác
ấm áp chợt dâng lên trong lòng tôi, lúc đó tôi hiểu rằng chẳng có lòng tốt nào
là lãng phí hay có thể mất đi ý nghĩa của nó cả.
Đến ba giờ chiều, nước đã xuống và âm thanh của những con
sóng giờ chỉ là một lời thì thầm theo nhịp. Biển như một gã khổng lồ đang thở.
Những đụn cát giờ như đã là tổ ấm của tôi. Tôi cảm thấy thư giãn, hài lòng và
hơi tự mãn. Những liều thuốc của vị bác sĩ thật dễ uống.
Nhưng tôi chưa sẵn sàng uống liều thuốc thứ ba. Lời yêu cầu
lần này không phải nhẹ nhàng. Chúng giống như một mệnh lệnh hơn: "Xem lại
động cơ của mình''.
Phản ứng đầu tiên của tôi khi đọc những lời ấy là phải tự
thanh minh cho mình. Những động cơ của tôi chẳng có gì là xấu, tôi tự nhủ. Tôi
muốn thành công - ai mà chẳng thế? Tôi muốn được công nhận, nhưng những người
khác cũng như tôi thôi. Tôi muốn được yêu thương, được an toàn hơn - và tại sao
lại không như thế chứ?
Có lẽ, một tiếng nói nhỏ vang lên đâu đó trong đầu tôi,
những động cơ đó không hoàn toàn trong sáng. Có lẽ đó chính là lý do tại sao
tôi bế tắc.
Tôi cúi xuống, với lấy một nắm cát rồi để nó rơi qua những
kẽ tay mình. Trong quá khứ, những điều tôi làm tốt luôn xảy đến một cách tự
nhiên, không hề dự tính trước. Gần đây, thay vào đó là sự toan tính, được chuẩn
bị ký lưỡng nhưng mọi việc lại không suôn sẽ. Tại sao? Bởi tôi đã nhìn xa hơn
bản thân công việc, tôi chỉ nghĩ đến những phần thưởng mà tôi hy vọng nó sẽ
mang lại. Và công việc chỉ đứng một chỗ, nó đã trở thành một phương tiện chỉ để
kiếm tiền. Cảm giác cho đi điều gì đó, giúp đỡngười khác, cống hiến... đã bị
mất hút trong sự hối hả nắm lấy lợi ích cho bản thân mình.
Thoáng chốc, tôi nhận ra một điều chắc chắn rằng, nếu động
cơ của một người thiếu đi sự trong sáng thì tất cả những gì còn lại đều không
có kết quả. Dù bạn là một người đưa thư, thợ hớt tóc, một người bán bảo hiểm,
một ông bố luôn ở nhà hay một bà nội trợ thì cũng chẳng có gì khác nhau. Chỉ
khi bạn cảm thấy mình đang phục vụ cho người khác, bạn mới thực hiện tốt công
việc được. Còn nếu chỉ quan tâm đến những gì mình sẽ đạt được, hiệu quả công
việc của bạn sẽ giảm đi. Đó là quy luật tự nhiên của cuộc sống.
Tôi ngồi một lúc lâu. Phía xa kia, tiếng sóng vỗ rì rào đã
chuyển thành tiếng gầm do thủy triều lên. Sau lưng tôi, những tia nắng cuối
cùng của một ngày đang gần như khuất dạng dưới đường chân trời. Một ngày ở biển
của tôi đã gần kết thúc, tôi cảm thấy khâm phục đến ghen ty vị bác sĩ và những
liều thuốc mà ông đã cho tôi, chúng quá lạ lùng và lại giản dị đến bất ngờ. Giờ
đây tôi đã thấy đó là những liều thuốc giá trị cho bất cứ ai đang phải đối mặt
với bất kỳ khó khăn nào.
Chăm chú lắng nghe: để bình tĩnh và làm dịu đi một tâm trí
điên rồ, chuyển sự tập trung từ những điều bên trong ra bên ngoài.
Cố gắng tìm về quá khứ: bởi trí óc con người chỉ có thể lưu
một ý nghĩ trong một lúc, để xóa đi sự lo lắng hiện tại khi bạn hương về niềm
hạnh phúc trong quá khứ.
Xem xét lại động cơ của mình: đây là mấu chốt của việc điều
trị. Đánh giá lại, đặt những động cơ của một người ngang bằng với khả năng và
lương tâm của người đó. Và bạn cần phải thực tâm khi làm điều này.
Mặt trời phía tây đã ngả sang màu đỏ chói khi tôi lấy ra
mảnh giấy cuối cùng. Đọc xong hàng chữ viết trên ấy, tôi đi chầm chậm ra biển.
Khi chỉ còn vài mét nữa là đến mép nước, tôi dừng lại và đọc hàng chữ lần nữa:
"Viết những ưu phiền lên cát".
Tôi thả mảnh giấy bay đi, cúi xuống nhặt một mảnh vỏ sò vỡ.
Dưới vòm trời cao vút, tôi đã viết thật nhiều trên mặt cát, hết nỗi ưu phiền
này đến ưu phiền khác... Sau đó tôi quay bước đi và không nhìn lại. Tôi đã viết
những ưu phiền của mình lên cát. Và ngoài kia, những con sóng đang tạt vào...
Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017
KHI BẠN VỘI VÃ
KHI BẠN VỘI VÃ
(Chú thích: Thời điểm trong câu chuyện là năm 1945, khi Mỹ
thả bom nguyên tử xuống thành phố Hiroshima của Nhất Bản. )
Hai cha con nhà nọ sinh sống bằng nghề làm nông trên một
mảnh đất nhỏ ở miền quê. Mỗi năm, họ lại đánh xe bò nhiều đợt lên thành phố gần
đó để bán rau quả, những thứ họ tự tay trồng. Ngoại trừ việc cùng danh tánh và
sống chung dưới một mái nhà, hai cha con họ hầu như chẳng có điểm gì giống
nhau. Người cha luôn bình tâm trước mọi việc còn người con trai thì lúc nào
cũng vội vàng.
Một buổi sáng tinh mơ nọ, hai cha con thức dậy, chất hàng
lên chiếc xe bò để bắt đầu một cuộc hành trình dài như mọi khi. Anh con trai
tính trong đầu rằng nếu họ đi với tốc độ nhanh hơn và không nghỉ qua đêm, chỉ
sáng sớm hôm sau họ sẽ tới được chợ. Thế là anh dùng roi liên tục thúc con bò,
hối nó bước mau hơn.
- Từ từ thôi, con ạ! - Người cha bảo - Từ tốn sẽ giúp con
sống lâu hơn đấy.
- Nhưng nếu chúng ta đến chợ sớm hơn những người khác, chúng
ta sẽ có nhiều cơ hội bán hàng giá cao hơn. - Anh con trai cãi.
Người cha không đáp. Ông kéo sụp chiếc nón xuống che mặt và ngủ tại chỗ của mình. Thấy thế anh con trai
càng bực mình và khó chịu, anh cố thúc con bò đi nhanh hơn nữa.
Bốn giờ sau, họ đi ngang qua một ngôi nhà nhỏ. Người cha
thức giấc, mỉm cười và nói:
- Tới nhà chú con rồi. Chúng ta ghé vào hỏi thăm chú ấy một
tiếng.
- Nhưng chúng ta đã trễ mất gần một giờ rồi. - Con trai ông
càu nhàu.
- Trễ thêm vài phút nữa cũng chẳng sao. Chú và bố là chỗ
ruột thịt, có mấy khi gặp được nhau đâu. - Người cha chậm rãi đáp. Rồi họ dừng
lại và ghé vào ngôi nhà.
Chàng trai trẻ càng sốt ruột và tức tối khi thấy cha và chú
ngồi huyên thuyên cười nói. Gần một tiếng sau, hai cha con anh từ giã người chú
và tiếp tục lên đường. Lúc này, đến phiên người cha cầm lái. Khi đến một ngã
ba, người cha quẹo xe sang phải:
- Đường bên tay trái ngắn hơn mà bố - Người con nói.
- Bố biết, nhưng đường bên tay phải đẹp hơn nhiều.
- Chẳng lẽ bố không biết quý thời giờ à? - Chàng trai trẻ
mất kiên nhẫn.
- Ô, bố quý thời giờ lắm chứ! Chính vì thế bố mới muốn ngắm
nhìn cảnh đẹp và tận hưởng trọn vẹn mỗi giây phút.
Con đường mà người cha đi có nhiều khúc uốn quanh, băng
xuyên qua những đồng cỏ thật đẹp mọc đầy hoa dại và có cả một dòng suối mát
trong chảy dọc theo - thế nhưng người con trai đã để lỡ mất dịp ngắm nhìn phong
cảnh đẹp ấy. Anh ngồi nhấp nhỏm bên trong xe, lòng bồn chồn và hết sức lo lắng
vì sợ đến trễ. Anh cũng không nhận thấy cảnh hoàng hôn hôm ấy mới đẹp làm sao!
Trời sập tối, hai cha con đến một nơi trông như một khu vườn
khổng lồ đầy hương sắc. Người cha khoan khoái hít thở hương thơm làm xao xuyến
lòng người của những bông hoa, lắng nghe tiếng suối róc rách và đổ xe lại.
- Chúng ta sẽ ngủ lại đây. - ông khoan khoái nói.
- Từ giờ trở về sau con không bao giờ đi cùng với bố nữa. -
Anh con trai tức tối nói - Bố thì chỉ thích ngắm hoàng hôn và xem hoa hơn là
kiếm tiền!
- Tại sao lại không như thế chứ, đó chẳng phải là những điều
đẹp nhất mà từ trước đến giờ con vẫn nói đấy sao?
Vài phút sau, ông thiếp vào giấc ngủ. Trong khi con trai ông
nhìn mãi những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, mong cho đêm chóng qua. Đêm như
dài vô tận và người con trai chẳng hề chợp mắt.
Trước lúc mặt trời mọc, chàng trai trẻ nhanh chóng đánh thức
cha anh dậy. Họ lại tiếp tục đi. Sau khi đi được khoảng một dặm, tình cờ họ gặp
một người nông dân đi đường - một người xa lạ - đang cố kéo chiếc xe ra khỏi
một vũng lầy.
- Chúng ta giúp ông ấy một tay đi nào. - Người cha già thì
thầm.
- Để mất thời gian nữa à? - Chàng trai như muốn nổi đóa lên.
- Con bớt căng thẳng một chút đi, có thể chính con cũng đang
bị kẹt vào một vũng lầy nào đó. Chúng ta nên giúp đỡ người khác khi họ cần -
đừng quên điều đó con ạ!
Anh con trai dừng xe mà trong lòng hết sức tức giận.
Khi họ giúp người nông dân kia kéo được chiếc xe khỏi chỗ
lầy thì đã gần tám giờ sáng. Đột nhiên, có một vùng ánh sáng rất lớn lóe lên
như muốn tách đôi bầu trời ra. Sau đó là một âm thanh nghe như tiếng sấm, ở xa
phía bên kia ngọn đồi, bầu trời trở nên tối đến.
- Chắc là trong thành phố có mưa dông lớn. - Người cha đoán.
- Nếu chúng ta nhanh chân hơn, có lẽ giờ này chúng ta đã bán
gần hết hàng rồi - Người con lầm bầm.
- Bình tĩnh đi... con sẽ sống lâu hơn, và con sẽ tận hưởng
cuộc sống được nhiều hơn. - ông già nhẹ nhàng khuyên nhủ con mình.
Khi hai cha con ông đến được ngọn đồi mà trông xuống sẽ thấy
toàn cảnh thành phố, trời đã xế chiều. Họ dừng lại và nhìn xuống phía bên dưới
một lúc lâu. Không ai nói với nhau một lời nào. Cuối cùng, chàng trai trẻ đặt
tay lên vai cha anh rồi nói:
- Con đã hiểu những lời bố nói rồi.
Nguồn : Hạt giống tâm hồn 1
Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017
GIÁ TRỊ CỦA THỬ THÁCH
Giá trị của thử thách
Một con tằm phải trải qua đau đớn để tự chui ra khỏi cái kén
và trưởng thành con bướm biết bay.
Một hạt giống nằm sâu trong lòng đất để nảy mầm phải tự vươn
thẳng lên xuyên qua tầng đất dày và trở thành cây cứng cáp.
Con tằm nào được người ta cắt vỏ kén chui ra mãi mãi bò quẩn
quanh cái kén mà không bao giờ thành loài bướm biết bay.
Hạt giống nằm trên mặt đất dễ dàng nảy mầm nhưng sẽ bị bật
gốc khi gặp cơn dông tố.
Con người không thể chọn cho mình nơi sinh ra, nhưng có thể
tự chọn cho mình một cách sống; rèn luyện cho mình khả năng chịu đựng và bản
lĩnh ý chí qua thử thách, khó khăn, bất hạnh và cả thất bại. Thất bại, bất hạnh
có thể là điều tuyệt vọng với người này nhưng có thể là may mắn với người khác
- tùy vào cách chúng ta đón nhận bằng cách dũng cảm vượt qua hay tự thương thân
trách phận mà gục ngã.
Nguồn : Hạt giống tâm hồn 1
Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017
NHỮNG BÀI HỌC CUỘC SỐNG
Những bài học cuộc sống.
Một người đàn ông có bốn cậu con trai. Ông ta muốn dạy cho
các con một bài học rằng không nên phán đoán sự việc một cách quá chủ quan. Vì thế ông cho
mỗi đứa, từng lượt một, đi tới và quan sát một cây lê ở rất xa.
Cậu con cả ra đi vào mùa đông, cậu hai đi vào mùa xuân, cậu
thứ ba đi vào mùa hạ và cậu con út đi vào mùa thu.
Khi tất cả đã đi và trở lại, ông gọi họ lại để mô tả những
gì họ thấy.
Cậu con cả nói rằng cái cây rất xấu xí và cong queo
Cậu thứ hai nói rằng không, nó đầy nụ và rất hứa hẹn.
Cậu thứ ba không đống ý; cậu nói nó trĩu quả và nếm rất
ngọt, nhìn rất đẹp, đó là chiếc cây xinh xắn nhất cậu từng thấy.
Cậu út không đồng ý với các anh; cậu nói nó chín muồi và
trĩu nặng trái, đầy sức sống.
Người đàn ông giải thích với các con rằng tất cả họ đều
đúng, bởi vì mỗi người chỉ thấy một màu trong đời cây.
Ông bảo các con rằng các con không thể phán xét một cái cây,
một con người, chỉ qua một màu, và bản chất họ ra sao cũng như niềm vui, tình
yêu đến từ cuộc sống chỉ có thể đo được vào cuối cùng, khi các mùa đã qua đi.
Nếu bạn từ bỏ khi đang đông, bạn sẽ vụt mất hứa hẹn của mùa
xuân, vẻ đẹp của mùa hè và sự chín muồi của mùa thu.
Đừng để nỗi đau của một lúc nào đó phá hủy niềm tin của thời
gian còn lại.
Đừng phán xét cuộc sống chỉ bởi một lúc khó khăn. Hãy kiên
nhẫn vượt qua những lúc khốn khó và những lúc tươi đẹp hơn chắc chắn sẽ đến vào
một lúc nào đó.
(Nguồn: Luôn mỉm cười với cuộc sống – Nhã Nam tuyển chọn)
Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017
TRUNG THỰC LÀ ĐIỀU TỐT NHẤT
Trung thực vẫn là điều tốt đẹp nhất
Một lần, một vị tổng giám đốc đến từ Ấn Độ, muốn thử nhân
viên của mình về các giá trị sống của họ. Ông tuyên bố rằng trong hồ sơ hội
thảo của họ sẽ có một chiếc túi nhựa
trong đó chứa một hạt giống. Khi về nhà, họ phải gieo hạt giống vào một chiếc
chậu có đất tơi xốp và chăm sóc nó cẩn thận. Ông tổ chức một cuộc thi vào hội
thảo sang năm xem cây của ai tươi tốt sẽ được phần thưởng.
Mọi người làm theo lời ông nói. Một năm trôi qua thật nhanh.
Và năm sau trong một hội trường lớn, là một cảnh tượng hết sức hùng vĩ. Hàng
trăm chậu cây với đủ loại cây khác nhau, trừ một chậu. Chậu này chỉ có đất,
không có cây! Chủ chiếc chậu đứng im lặng, và có vẻ như xấu hổ về bản thân.
Vị tổng giám đốc gọi anh ta lên sân khấu. Ông hỏi anh ta
chuyện gì đã xẩy ra và anh ta nói cho ông nghe sự thật. Anh đã gieo hạt giống
mà anh được phát, và làm những gì được hướng dẫn – nhưng không có gì xảy ra.
Vị tổng giám đốc tuyên bố anh ta là người thắng cuộc.
Mọi người thấy sốc.
Lời tuyên bố như sau, “ Các bạn, những hạt giống tôi đưa cho
các bạn là những hạt giống đã được nấu chín. Các bạn gieo nó xuống và dĩ nhiên
chẳng có gì xảy ra cả! Các bạn đã hành xử tinh khôn và đã sử dụng những hạt
giống khác. Anh bạn này thực sự trung thực và như vậy, anh ấy đã không lừa tôi
và chính bản thân anh ấy!”
(Nguồn: Luôn mỉm cười với cuộc sống – Nhã Nam tuyển chọn)
Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017
NHỮNG SUY NGHĨ TÍCH CỰC
Những suy nghĩ tích cực
Có một người làm vườn nghiêm túc rất yêu công việc của mình.
Một ngày nọ anh ta đi ngang qua khu vườn tuyệt đẹp của mình và tình cờ thấy một
ngọn cỏ dại. Người làm vườn đang mệt trong người và quyết định cứ để vậy.
Hôm sau anh ta phải rời nhà đi thăm người bà con ở đất nước
khác trong hai tuần. Khi trở về, mảnh sân sau đã phủ đầy cỏ dại và những gì anh
ta trồng đều chết hết.
Nếu chúng ta để cho một suy nghĩ xấu tồn tại trong đầu và
không thể tống khứ nó đi, nó sẽ nảy mầm và thay vì nhổ một ngọn cỏ dại, bạn sẽ
phải kiểm soát nhiều hơn như thế. Nếu chúng ta loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực,
bằng cách phát triển những suy nghĩ tích cực, chúng ta sẽ phô diễn qua tính
cách của chúng ta như một khu vườn đẹp.
(Nguồn: Luôn mỉm cười với cuộc sống – Nhã Nam tuyển chọn)
Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017
ĐẾN MỘT NGÀY...
Đến một ngày...
Đến một ngày chúng ta bỗng nhận ra nhiều điều của cuộc sống,
như một căn duyên chợt đến để cảm nhận - theo lời người xưa từng nói là ngộ ra.
Chúng ta bỗng nhận ra sự xuyên suốt lẽ ra phải có trong cuộc
sống mình - khi trời đất tĩnh lặng, khi lòng người lắng xuống tận đáy ký ức tâm
hồn.
Chúng ta chợt thấy những ngày đã qua dù làm được nhiều việc nhưng chỉ là
một quán tính của sự cảm nhận cùng lòng say mê chiến thắng và sự tự khẳng định
mình.
Một lúc nào đó chúng ta bỗng nhận ra sự vô tình của bản thân
với những giá trị khác và những tấm chân tình của người bạn đã xa.
Chúng ta
thường nhận ra sự chưa hoàn thiện của người khác mà quên đi của chính mình -
khi bản ngã kiêu hãnh và cái tôi chen chân đứng cùng một chỗ, khi chúng ta tự
cho tầm nhìn của mình là rộng nhất.
Chúng ta chợt cảm nhận được quy luật sâu xa của cuộc sống là
quá trình cho và nhận.
Chúng ta cảm thấy sự tha thứ, bao dung, nhìn nhận lại
cũng là một sự cho đi và những tổn thương tinh thần tưởng chừng không có nguồn
nào bù đắp trở nên nhẹ nhàng như cần phải có.
Chúng ta chợt cảm thấy sự thanh thản, nhẹ nhàng trước những
nỗi đau, lỗi lầm, mất mát của ngày hôm qua, sự mới mẻ tinh khôi của ngày hôm
nay và đó chính là những gì dành cho ngày mai.
Có lúc chúng ta nhận ra bầu trời lấp lánh ngàn vì sao hay
đen kịt âm u dông tố không ngăn được sự bừng sáng của một con tim - ánh sáng
rực rỡ của mặt trời chiếu rọi không ấm áp bằng chiếc đèn lồng ký ức tình yêu,
và hạnh phúc không phải chỉ là nụ cười mà còn là giọt nước mắt trên bờ vai tin
cậy.
Đến một lúc chúng ta cảm thấy sự thừa thãi của ngôn từ, sự
ấm lòng của tình thương thầm lặng, ý nghĩa của sự chia sẻ và điểm thiêng liêng
trong sáng của ánh mắt ai đó chợt nhìn ta.
Chúng ta cảm nhận được sợi dây kết
nối mọi người, điểm tĩnh trong chuyển động, sự trường tồn của cuộc sống và chợt
thấy khoảnh khắc của ngày hôm nay ý nghĩa hơn ngày hôm qua.
Nguồn : Hạt giống tâm hồn 1
Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017
CUỘC ĐUA GIỮA THỎ VÀ RÙA
Cuộc đua giữa thỏ và rùa
Bạn còn nhớ cuộc đua nổi tiếng của Thỏ và Rùa không? Tất cả chúng ta đều biết rằng kết thúc câu
chuyện Thỏ không thể thắng Rùa trong cuộc đua.
Rồi, đây không phải là kết thúc thật sự của câu chuyện. Sau
khi thua cuộc nhục nhã trước Rùa, Thỏ quyết định đua lại. Lần này, Thỏ quyết
định không ngủ trưa nữa.
Cuộc đua bắt đầu và chẳng mấy chốc Thỏ đã cách khá xa bóng
dáng của Rùa và tất cả khán giả. Lần này nó đã không dừng lại và thắng Rùa với
khoảng cách chênh lệch khá xa.
Rùa thua cuộc lần này, tuy nhiên nó không bỏ cuộc. Rùa lại
thách đầu Thỏ một đường đua khác. Thỏ, đầy tự tin, chấp nhận thách đấu. Thỏ đã
biết lý do nó thua cuộc trước đây : do sự lười nhác trong cuộc đua đầu. Thỏ có
thể chiến thắng cuộc đua thứ hai vì Thỏ có thể tiếp tục đua.
Cuộc đua thứ ba bắt đầu. Thỏ, như mọi khi, nhanh chóng mất
dạng. Ai cũng cười Rùa nhưng Thỏ không muốn dừng lại nhìn xem tại sao và vẫn
tiếp tục chạy nhanh hết sức mình. Nó muốn lần này thắng Rùa với khoảng cách
chênh lệch còn dài hơn cuộc thi trước. Bỗng Thỏ thấy một dòng sông. Thỏ không
thể nghĩ ra làm sao để qua sông và buộc phải dừng lại.
Sau đó một lúc Rùa cũng tới con sông và rất tự tin nhào
xuống. Rùa bơi nhanh hơn bò trên mặt đất nhiều. Chẳng bao lâu nó đã qua sông và
hướng tới đích trong khi Thỏ đứng bất lực nhìn Rùa chiến thắng cuộc đua.
Câu chuyện chưa kết thúc ở đây.
Sau cuộc đua thứ nhất, Thỏ nghiệm ra rằng nó thua bởi vì nó
lười biếng.
Sau cuộc đua thứ hai, Rùa nghiệm ra rằng nó thua bởi vì đối thủ của nó thật sự mạnh về
chạy.
Sau cuộc đua thứ ba, Thỏ nghiệm ra rằng nhanh hơn thôi chưa
đủ; cần phải có bộ não để hoàn thành nhiệm vụ.
Trong khi chạy, trước khi tới con sông, Thỏ đặt Rùa lên lưng
mình. Khi chúng cần vượt sông, Rùa lại đặt Thỏ lên lưng mình và cả Thỏ và Rùa
đến được đích trong khoảng thời gian ngắn nhất.
(Nguồn: Luôn mỉm cười với cuộc sống – Nhã Nam tuyển chọn)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)