Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017

CHỊU ĐỰNG LẪN NHAU


CHỊU ĐỰNG LẪN NHAU
Trong một tiểu luận về ngày Valentine—ngày Lễ Tình Nhân, Carl D. Windsor đã viết: “Ngay cả những cặp vợ chồng hòa hợp nhất, cũng sẽ thỉnh thoảng trải qua những cơn sóng gió.”

Một bà lão nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày cưới, đã thuật lại bí quyết của bà để giữ cuộc hôn nhân bền vững và hạnh phúc. 

Bà nói, “Trong ngày cưới, tôi quyết định sẽ viết một danh mục “Vì Hạnh Phúc Gia Đình”. 
Ở đó liệt kê Mười Lỗi Lầm của chồng tôi mà tôi sẽ bỏ qua để gia đình êm ấm. 
Nghĩa là khi nào chồng tôi phạm một trong mười lỗi có ở danh mục ấy, thì tôi sẽ sẵn sàng tha thứ. Nhưng tôi không cho ông ấy biết danh mục gồm những lỗi lầm nào.”

Nghe vậy, một vị khách muốn bà cho biết nội dung của danh mục đặc biệt ấy. 
Bà hóm hỉnh trả lời với một nụ cười thật duyên dáng của tuổi bảy mươi: 
“Thành thật mà nói, tôi chưa bao giờ viết ra cái danh mục đó cả. Nhưng hễ mỗi khi ông ấy làm một điều gì đó khiến tôi tức điên lên, thì tôi tự nhủ, “May mắn cho ông đó, vì lỗi nầy có nằm trong danh mục “Hạnh Phúc Gia Đình”!

Thật đáng yêu thay tâm hồn của người vợ mẫu mực trên đây. Nơi đó toát lên một sức chịu đựng bền bỉ, một tinh thần vị tha, một thái độ nhu mì. 

Sự tha thứ và chịu đựng không làm giảm giá trị của nhân cách, không xúi giục người khác lầm lỗi thêm, nhưng nó tạo nên sức mạnh của lòng tin tưởng lẫn nhau và sự thu hút mãnh liệt người khác vào quỹ đạo của tình yêu!

Chúng ta xét nét với nhau nhiều quá, dễ dàng hằn học với nhau quá! Sức chịu đựng nhau mỗi ngày một yếu đi, và bất cứ một việc mâu thuẫn cỏn con nào cũng có thể trở thành ngòi nổ cho xung đột! 

Hãy ngắm xem những gì Chúa Giêsu đã chịu đựng đối với lỗi lầm chúng ta để chúng ta có thể chịu đựng nhau hơn, nhân từ với nhau hơn.

“Vậy, anh em là kẻ chọn lựa của Đức Chúa Trời, là người thánh và rất yêu dấu của Ngài, hãy có lòng thương xót. Hãy mặc lấy sự nhân từ, khiêm nhượng, mềm mại, nhịn nhục.” Cô-lô-se 3:12.

Trích: Chắp Cánh Cho Tâm Hồn Bay Cao
 Tác giả: Mục Sư Dương Quang Thoại

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

MỘT ÁNH SÁNG NHỎ


MỘT ÁNH SÁNG NHỎ

Có một ngôi thánh đường nhỏ bé nằm trơ trọi trên ngọn đồi đá cao bên bờ biển Tô Cách Lan, một quốc gia nổi tiếng với những bờ biển gập ghềnh và nghề đánh cá truyền thống. Một đêm mùa đông, nhà thờ có buổi nhóm cầu nguyện, nhưng thời tiết quá khắc nghiệt, gió rít từng cơn, mưa to và giông gió. Dầu vậy, vị mục sư vẫn quyết định đi lên thánh đường, dù vợ ông cố thuyết phục ông ở nhà. Bà nghĩ rằng sẽ chẳng có ai đến nhóm họp cả. Nhà của ông ở dưới chân núi. Ông thu mình trong chiếc áo ấm, bên ngoài có áo mưa rộng, nặng nhọc leo dốc, chiếc đèn cầm chắc trong tay. Đến nơi, ông mở cửa nhà thờ, thắp sáng các ngọn đèn, rồi ngồi chờ đợi! Không có một người! Ông nghĩ: “Mưa lớn quá, không trách tín đồ được!” Thế là ông quì cầu nguyện cho mọi người, rồi đóng cửa nhà thờ, trở về.

Tưởng như đêm ấy qua đi, nhưng câu chuyện đã không chấm dứt ở đó. Ít ngày sau, một ngư phủ đến thăm mục sư, cho biết rằng đêm hôm đó, chiếc tàu đánh cá của ông ta ở ngoài khơi về muộn. Mưa dữ dội làm thu hẹp tầm nhìn, ông muốn vào bờ nhưng không nhìn thấy gì cả, nhiều lần lại cho thuyền đi ngược ra khơi vì chung quanh chỉ toàn là bóng tối. Tưởng đã buông xuôi trong cơn vật lộn với giông gió, không ngờ ông ta nhìn thấy ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ các cửa sổ trên nhà thờ, chính ánh sáng ấy đã giúp ông định hướng.

Có những công việc thật tình cờ của chúng ta, nhưng đã mang lại hạnh phúc cho người khác. Tuy nhiên, những câu chuyện khích lệ như thế chỉ thường xảy ra với những ai thành tâm chu toàn một cách siêng năng những bổn phận bình thường hằng ngày của mình. Không cần đòi hỏi phải có một ánh sáng lớn rồi mới chiếu rọi, ánh sáng Chúa ban cho bạn thế nào, hãy soi ngay tại vị trí của mình. Rồi bạn sẽ thấy những kết quả vô cùng lớn lao, ngoài cả sự suy tưởng.

“Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành ở trên núi thì không khi nào bị khuất được: cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chân đèn, thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà.” Ma-thi-ơ 5:14, 15

Trích: Chắp Cánh Cho Tâm Hồn Bay Cao

Tác giả: Mục Sư Dương Quang Thoại

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

BẠN LÀ AI...


36. Bạn là ai, điều đó tạo nên sự khác biệt

Một cô giáo ở New York thường tưởng thưởng mỗi một học trò ở trường cấp ba nơi cô dạy bằng cách nói với họ về sự khác biệt của mỗi người. Mỗi lần cô gọi một học trò lên đứng trước lớp.

Trước hết, cô bảo cả lớp rằng  học trò đó đã tạo ra sự khác biệt đối với cô và cả lớp.

Sau đó cô tặng học trò một dải ruy băng màu xanh có in dòng chữ vàng, “Tôi Là Ai, Điều Đó Tạo Nên Sự Khác Biệt.”

Sau đó cô giáo cho cả lớp một công trình để xem thử sự thừa nhận nào sẽ có ảnh hưởng lên cộng đồng. Cô đưa cho mỗi học trò 3 dải ruy băng nữa và hướng dẫn họ ra cộng đồng và quảng bá cách vinh danh này. Rồi sau đó họ theo dõi kết quả, xem ai vinh danh ai và sau một tuần sẽ báo cáo trước lớp.

Một trong những cậu học trò trong lớp tới gặp người quản lí cấp trung của một công ty gần đó và tưởng thưởng anh bằng cách giúp anh hoạch định kế hoạch nghề nghiệp. Cậu đưa cho anh ta một dải ruy băng màu xanh và đeo vào áo. Rồi cậu đưa tiếp cho ông hai dải ruy băng còn lại, nói rằng “ Chúng em đang thực hiện công trình của lớp về sự ghi nhận, và chúng em muốn anh đi ra cộng đồng, tìm một ai đó để tưởng thưởng, đưa họ một dải ruy băng, rồi đưa tiếp dải khác để họ có thể ghi nhận người thứ ba và cứ làm như thế. Rồi sau đó báo lại cho em biết chuyện gì xảy ra nhé.”

Cuối ngày hôm đó, người quản lí cấp trung đến gặp ông chủ của mình, theo mọi người nhận xét, là một người khó chịu. Anh ta bảo ông ấy ngồi xuống, nói với ông về việc của anh ta rất kính nể ông vì ông là một thiên tài sáng tạo. Ông chủ trông có vẻ ngạc nhiên. Người quản lí cấp trung hỏi ông xem ông có thể nhận món quà, là dải ruy băng xanh và cho phép anh ta được mang vào cho ông. Ông chủ vẻ ngạc nhiên trả lời, “Ờ, được.”

Người quản lí lấy dải ruy băng xanh ra và đính lên ngực áo vét của ông chủ, ngay phía trên tim. Rồi anh ra đưa cho ông chủ dải ruy băng cuối cùng và nói: “Ông có thể giúp tôi điều này được không? Hãy đeo dải ruy băng này vào người mà ông thấy xứng đáng? Cậu học trò đã đưa tôi dải ruy băng này hiện đang làm công trình ở trường và chúng tôi muốn sự ghi nhận này tiếp tục và xem thử nó ảnh hưởng tới mọi người như thế nào.”

Đêm đó, ông chủ trở về nhà, tới chỗ đứa con trai 14 tuổi của mình và biểu nó ngồi xuống. Ông nói, “ Hôm nay ba gặp một chuyện không thể tin được. Ba ngồi trong văn phòng và một nhân viên của ba tới và nói với ba rằng chú ngưỡng mộ ba, rồi chú ấy đính cho ba một dải ruy băng xanh và ba là một thiên tài sáng tạo. Hãy tưởng tượng xem. Chú ấy nghĩ ba là một thiên tài sáng tạo. Rồi chú ấy đính dải ruy băng xanh có dòng chữ “ Tôi Là Ai, Điều Đó Tạo Nên Sự Khác Biệt” lên ngực ba, chỗ  trên trái tim. Chú ấy đưa cho ba một dải ruy băng khác và bảo ba tìm một người ai đó để thể hiện sự ca ngợi. Khi ba lái xe về nhà, ba bắt đầu nghĩ ai sẽ là người ba đính dải ruy băng này và ba nghĩ tới con. Ba muốn tưởng thưởng con.”

Ba đã quá tham việc và khi về nhà, ba đã không dành chút thời gian nào cho con. Đôi khi ba còn quát mắng con không học tốt ở trường và phòng ngủ của con thì thật bừa bộn, nhưng đêm nay, ba chỉ muốn ngồi đây, và nói cho con biết rằng con đã tạo một sự khác biệt đối với ba. Cùng với mẹ, con là người quan trọng nhất trong đời ba. Con thật sự là một đứa con ngoan và ba yêu con!”

Thằng bé bắt đầu khóc, và không thể nín được. Toàn thân nó run lên. Nó nhìn cha mình và nói trong nước mắt, “ Ba ơi, vậy mà ngày mai con tính bỏ đi, bởi vì con nghĩ ba không thương con. Giờ thì con không cần phải làm thế nữa.”

(Nguồn: Luôn mỉm cười với cuộc sống – Nhã Nam tuyển chọn)


Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017


Chúc bạn…

Chúc bạn…
Đủ hạnh phúc để trở nên ngọt ngào,
Đủ thử thách để trở nên mạnh mẽ,
Đủ nỗi đau để giữ bạn là con người,
Đủ hy vọng để bạn hạnh phúc,
Đủ thất bại để bạn khiêm tốn,
Đủ thành công để bạn khao khát,
Đủ bạn bè để mang lại cho bạn nguồn an ủi,
Đủ giàu có để đáp ứng những nhu cầu của bản thân,
Đủ háo hức để mong chờ,
Đủ niềm tin để xua đi muộn phiền,
Đủ quyết đoán để làm mỗi ngày trở nên tốt hơn hôm qua.


(Nguồn: Luôn mỉm cười với cuộc sống – Nhã Nam tuyển chọn)

Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

SAO KHÔNG LÀ BẠN...


26. Sao không là bạn?

Hôm nay, nhiều người thức dậy với cảm giác sảng khoái.
nhiều người mở to mắt đón nhận vẻ đẹp xung quanh mình.
nhiều người chọn lựa để lại bóng ma quá khứ sau lưng
và nắm bắt sức mạnh không đo được của hiện tại. Sao không là bạn?

Hôm nay, nhiều người phá vỡ rào chắn quá khứ
bằng cách nhìn vào hạnh phúc hiện tại.
đối với nhiều người, gánh nặng của nghi ngờ và bất an bản thân
sẽ được nhấc đi bởi sự an bình và niềm tin. Sao không là bạn?

Hôm nay, nhiều người lựa chọn sống theo cách
mà họ sẽ là một mẫu hình tích cực cho con trẻ của họ.
nhiều người lựa chọn giải phóng cho bản thân
khỏi ngục tù cá nhân gồm những tật xấu của họ. Sao không là bạn?

Hôm nay, nhiều người lựa chọn sống
ngoài những điều kiện và nguyên tắc thống trị hạnh phúc của họ.
Sao không là bạn?

Hôm nay, nhiều người tìm thấy sự đa dạng chính trong sự đơn giản.
nhiều người đối đầu với những lựa chọn khó khăn mang tính đạo đức
và họ chọn làm những điều đúng thay vì những điều có lợi.
Sao không là bạn?

Hôm nay, nhiều người quyết định không ngồi lại với tâm trí nạn nhân,
mà có trách nhiệm với cuộc sống của họ
và làm những đổi thay tích cực.
Sao không là bạn?

Hôm nay, nhiều người hành động để tạo ra khác biệt.
nhiều người cam kết trở thành người mẹ, người cha,
người con trai, con gái, học sinh, giáo viện, công nhân, ông chủ, anh, chị… tốt hơn.
Sao không là bạn?

Hôm nay, là một ngày mới!
Nhiều người nắm bắt ngày hôm nay.
Nhiều người sống với hôm nay bằng tất cả tấm lòng mình.
Sao không là bạn?


(Nguồn: Luôn mỉm cười với cuộc sống – Nhã Nam tuyển chọn)

Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

HỨA VỚI BẢN THÂN


25. Hứa với bản thân.

 Hãy hứa với bản thân mạnh mẽ để không gì có thể làm xáo trộn sự bình yên trong tâm trí bạn.

Nói về sức khỏe, niềm vui, và thành công với bất cứ ai bạn gặp.

Làm cho tất cả bạn bè của bạn cảm thấy như thể có một điều gì trong họ

Nhìn khía cạnh sáng sủa của mọi chuyện và biến niềm lạc quan của bạn thành hiện thực.

Chỉ nghĩ về điều tốt đẹp nhất, làm việc vì điều tốt đẹp nhất, và chỉ mong đợi điều tốt đẹp nhất.

Hứng khởi với thành công của người khác như với chính mình.

Quên đi lỗi lầm trong quá khứ và tập trung vào những thành tựu lớn hơn trong tương lại.

Mang vẻ mặt vui tươi vào mọi lúc và trao tặng bất cứ ai bạn gặp một nụ cười

Dành nhiều thời gian để củng cố bản thân để không có thời gian chỉ trích người khác.

Rộng lượng để không lo âu, cao thượng để không giận dữ, mạnh mẽ để không sợ hãi, và vui vẻ chấp nhận sự tồn tại của khó khăn.

“Lúc kết thúc cuộc đời, người ta không hỏi

Bạn nhận được bao nhiêu, mà là bạn đã cho đi bao nhiêu.
Bạn giành được bao nhiêu, mà là bạn đã làm được bao nhiêu.
Bạn dành dụm được bao nhiêu, mà là bạn đã hy sinh bao nhiêu.
Bạn được ca tụng như thế nào, mà là bạn đã yêu thương và phụng sự như thế nào.”

–    Khuyết danh  –

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

NGƯỜI THẦY ĐẶC BIỆT

24. Người thầy đặc biệt.

Cách đây nhiều năm, giáo sư của trường Đại học John Hopkin đã ra cho một nhóm nghiên cứu sinh đề tài: Hãy thâm nhập những khu ổ chuột. Chọn 200 cậu bé độ tuổi từ 12 đến 16, điều tra về nền tảng và môi trường của họ. Rồi phỏng đoán cơ hội của họ trong tương lai. Các nghiên cứu sinh, sau khi có những thống kê xã hội, trò chuyện với các cậu bé, và thu thập nhiều dữ liệu, kết luận rằng 90% các cậu bé sẽ có lúc ở trong tù.
Hai mươi lăm năm sau một nhóm nghiên cứu sinh khác lại được giao việc phân tích phán đoán. Họ trở lại cùng chỗ đó. Một vài cậu bé – khi đó đã là đàn ông – vẫn còn ở đó, một vài người đã chết, một số chuyển đi nơi khác, nhưng họ vẫn còn liên lạc được 180 người trong tổng số 200 người ban đầu. Họ nhận thấy rằng chỉ có bốn người trong nhóm này bị ở tù.
Tại sao những người đàn ông đó, sống trong một nơi được cho là cái nôi của tội phạm, lại có một tiểu sử tốt đến ngạc nhiên như thế? Nhóm nghiên cứu cuối cùng được trả lời: “ À, có một cô giáo…” Họ tìm hiểu sâu hơn, và nhận thấy rằng 75% các trường hợp được dạy bởi cùng một người phụ nữ.
Nhóm nghiên cứu tới gặp cô giáo này, hiện đang sống trong một ngôi nhà dành cho giáo viên nghỉ hưu. “ Làm thế nào mà bà đã có một ảnh hưởng đáng kể như thế đến nhóm trẻ đó? Bà có thể cho biết bất cứ lý do nào cho thấy tại sao những cậu bé ngày đó vẫn còn nhớ bà?” “ Không”, bà đáp. “Thật sự tôi không thể.” Và rồi, nhớ lại những năm qua, bà nói giọng vui vui, như là với chính mình hơn là với những người đặt câu hỏi: “Tôi đã yêu thương các cậu con trai đó…”
(Nguồn: Luôn mỉm cười với cuộc sống – Nhã Nam tuyển chọn)