Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

TRÁNH TẢN MÁT TINH THẦN



Dù là ai, chúng ta cũng đều có khuynh hướng rất mạnh đẩy ta đến chỗ tản mát tinh thần. – Đang làm việc gì mà mất hứng thú, tự nhiên sức làm việc ta giảm đi, và ta thất bại, vì những cố gắng rời rạc không bao giờ có giá trị về mặt kỷ luật cả. – Chúng ta trở nên dễ bị tổn thương và vì thiếu luyện tập, những xác tín của chúng ta trở thành như hơi nước, ước muốn của chúng ta trở thành những ý định thoáng qua, không có gì bền vững cả.
Chỉ cần những lời bóng gió nhẹ nhàng nhất nhắc nhở sự thiếu nghiêm chỉnh của chúng ta cũng đủ làm chúng ta tức giận, khiến thần kinh của ta căng thẳng lên, và thay vì hồi tỉnh lại, tăng cường nghị lực, chúng ta lại đem toàn bộ cơ chế phòng thủ của mình ra, và thế là chúng ta tố cáo, kết án, kêu gào bị tấn công và minh chứng cho mọi người thấy rằng bảo vệ cho những yếu đuối và khiếm khuyết của mình khiến ta hao tốn nghị lực hơn là áp dụng kỷ luật và can đảm để sửa mình, để bắt đầu lại như mới bắt đầu.
Tâm trạng ấy thường được thấy nơi một số rất lớn những lực sĩ sắp hết thời. Họ đổ lỗi cho huấn luyện viên, cho đám người ủng hộ, kêu gào bị tấn công, thay vì dùng những phương tiện khôn ngoan để thành công trở lại.
Muốn thành công trong việc thực hiện đời sống mình, muốn thích ứng được với ngoại cảnh, phải thường xuyên đừng để mình quá bận tâm về quá khứ và tương lai, để chỉ tập trung vào hiện tại.
Hồi tưởng lại dĩ vãng để rút ra những gì là chân thiện mỹ, cũng là một việc hữu ích. Nói tóm lại là rút ra tất cả những gì có thể gợi ra hay làm phát sinh sự thán phục và những gì tích cực.
Mơ mộng về tương lai có thể có lợi nếu nó tạo cho mỗi người lòng hăng hái, lạc quan, vui tươi, hay một hình thức hài lòng, thoả mãn về chính mình.
Dĩ vãng đã qua, nó để lại những vết tích của nó: vui buồn, kinh nghiệm, những phương cách khẳng định nhân cách mình, phát triển những sáng kiến hữu ích cho mình và tha nhân.
Phải xem dĩ vãng như một người thân thiết đã quá vãng ít lâu nay. Ta chỉ nhớ đến những gì tích cực mà nhận được, chỉ nói đến những điều đó một cách thích thú, chứ không dừng lại ở đó nhiều. Ta không có khả năng làm cho người chết đã sống lại, cũng vậy, ta không nên tìm cách làm cho quá khứ tái diễn lại.
Ta chỉ có khả năng là rút ra từ dĩ vãng những gì có thể làm sống động, làm linh hoạt cái giây phút hiện tại này.
Dĩ vãng càng lúc càng mờ nhạt đi như một giấc mơ, ta chỉ có thể tìm gặp lại sức sống của nó trong khi tập trung mãnh liệt vào giây phút hiện tại. – Tương lai đang lao mình về phía mỗi người, nó sẽ nhanh chóng trở thành hiện tại. Muốn dự kiến được tương lai sẽ xảy ra thế nào, cần nhìn nó bằng cặp mắt trầm tĩnh, nếu không, nó sẽ làm ta sợ hãi, và trở thành nguồn ưu tư, lo lắng, và căng thẳng của ta.
Nếu quá khứ chỉ gợi lại những kỷ niệm đẹp, và tương lai giúp ta quân bình và an tâm, thì hiện tại sẽ diễn tiến tốt đẹp, nó sẽ là con đường mà Đấng Quan Phòng đã vạch sẵn để thực hiện nơi mỗi người cuộc sống sung mãn cho họ.

NỀN VĂN MINH MỚI


CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN- Năm B
NỀN VĂN MINH MỚI
ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt
Vào năm 2000, hàng tỷ người trên thế giới say mê theo dõi những cuộc tranh tài giữa các vận động viên hàng đầu của hành tinh trong Đại hội Olympic Sydney. Điểm đặc biệt của Olympic cuối cùng của thiên niên kỷ này là có sự tham dự của các vận động viên phụ nữ. Đây là một điểm son không của riêng Olympic mà của cả nhân loại. Điều đó chứng tỏ phụ nữ đang được trân trọng. Càng ngày vị trí của người phụ nữ càng được nâng cao. Nữ giới đang đi vào bình đẳng với nam giới trên hầu hết mọi lãnh vực. Thế giới đang đi vào một nền văn minh mới mà Đức Giêsu tha thiết truyền dạy cho các môn đệ trong bài Tin Mừng hôm nay.
Thời xa xưa, khi còn sống hoang dã, con người ta đối xử với nhau thật tàn nhẫn. Người ta tranh giành thực phẩm. Người ta tranh chấp đất đai. Tất cả đều theo định luật cạnh tranh sinh tồn. Trong cuộc cạnh tranh thì dĩ nhiên mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé.
Khi con người đã biết tổ chức thành xã hội, sự cạnh tranh được định chế hóa trong giai cấp, quyền chức. Người có quyền có chức bao giờ cũng được lợi. Người dân đen thấp cổ bé miệng bao giờ cũng phải chịu thiệt thòi. Người nghèo không được có tiếng nói. Chính vì thế, ai cũng cố gắng vượt lên trên người khác hoặc bằng tiền bạc hoặc bằng chức quyền. Ai cũng muốn làm người đứng đầu. Ai cũng muốn làm lớn. Vì thế luôn luôn có sự cạnh tranh ngôi thứ. Trong cuộc cạnh tranh, người ta nhìn nhau như đối thủ cần phải chà đạp, cần phải loại trừ.
Hôm nay, khi thấy các môn đệ có dấu hiệu ham hố chức quyền, cạnh tranh ngôi thứ, Đức Giêsu đã nhân cơ hội dạy cho các ông biết tinh thần mới mà người môn đệ trong Nước Thiên Chúa phải có. Đó là: “Ai muốn làm đầu, thì phải làm người rốt hết và làm tôi tớ mọi người”.
Đây thật là một cuộc cách mạng. Vị trí trong xã hội bị đảo lộn. Người đứng đầu không còn phải để ra lệnh, nhưng để phục vụ. Người làm lớn không còn ăn trên ngồi trốc, nhưng chọn chỗ hèn mọn nhất. Người bé nhỏ nhất trở nên người lớn nhất. Người yếu đuối nhất trở nên người được trọng vọng nhất.
Đây là một cuộc cách mạng không đổ máu. Vì người đứng đầu trở thành người phục vụ không phải vì ép buộc nhưng do tự nguyện. Vì người làm lớn xuống chỗ hèn mọn nhất không buồn sầu nhưng trong niềm vui. Thế giới biến đổi không do những đấu tranh giành quyền lợi, nhưng do người có quyền tự nguyện từ bỏ đặc quyền đặc lợi.
Với lời dạy dỗ ấy, Đức Giêsu đã mở ra một nền văn minh mới. Trong nền văn minh mới này, người ta không còn nhìn nhau như những đối thủ phải loại trừ trong cuộc cạnh tranh. Người ta nhìn nhau như những người anh em phải yêu thương nâng đỡ. Sẽ không còn tranh giành. Sẽ không còn xâu xé, chà đạp nhau. Sẽ chỉ có yêu thương. Sẽ chỉ có quan tâm nâng đỡ. Người mạnh sẽ quan tâm dắt dìu người yếu. Người lớn sẽ cúi xuống bồng bế người bé. Chức quyền là để phục vụ lợi ích của mọi người. Địa vị chỉ là sự phân công hợp lý. Mỗi người một việc vì lợi ích của tập thể.
Để làm gương cho ta, chính Đức Giêsu đã tự hạ mình trước. Là Thiên Chúa, nhưng Người đã tự nguyện trở nên người phàm. Là Đấng cầm quyền, nhưng Người đã tự nguyện vâng lời. Là thầy nhưng Người đã tự nguyện phục vụ môn đệ. Là người lãnh đạo, nhưng Đức Giêsu không đòi hỏi đặc quyền đặc lợi, trái lại Người sẵn sàng hiến mạng sống để cứu chuộc nhân loại.
Người đã hóa thân làm một con người bé nhỏ, nghèo túng, hèn yếu nhất. Để từ nay, ai đón tiếp một người bé nhỏ nhất là đón tiếp chính Người. Ai giúp đỡ một người yếu hèn nhất là giúp đỡ chính Người. Ai yêu mến một người nghèo túng nhất là yêu mến chính Người.
Với sự hạ mình của Người, số phận con người từ nay thay đổi tận gốc rễ. Người bé nhỏ trở thành đối tượng được quan tâm phục vụ. Người yếu đuối được nâng niu chăm sóc. Người nghèo hèn được kính trọng yêu thương. Vì họ đã trở thành hình ảnh của chính Thiên Chúa.
Từ nay, nhân loại đi vào một nền văn minh mới, nền văn minh của tình thương. Nhân loại không còn tranh chấp nhau, nhưng trở nên anh em đoàn kết thương yêu nhau. Sức khỏe, của cải, chức quyền không phải là những phương tiện để chà đạp, nhưng là những phương tiện phục vụ. Lãnh đạo không còn là một quyền lợi, nhưng trở thành một nhiệm vụ nặng nề vì phải quan tâm phục vụ mọi người.
Suy gẫm Lời Chúa dạy hôm nay hẳn phải khiến ta giật mình lo lắng. Không những ta không đi vào con đường Chúa đã vạch ra, mà rất nhiều khi còn chống lại Lời Chúa dạy bảo. Ta vẫn nuôi những tham vọng thống trị người khác. Ta vẫn muốn chiếm giữ những địa vị quan trọng. Ta vẫn coi thường những người bé nhỏ, hèn yếu. Ta đang đi ngược trở lại thời tiền sử. Ta đang đi ngược lại con đường Chúa đã đi.
Hôm nay Chúa mời gọi ta hãy trở lại con đường của Chúa. Hãy tự nguyện trở thành người bé nhỏ khiêm nhường. Hãy biết nâng dậy những số phận hẩm hiu. Hãy biết kính trọng những mảnh đời nghiệt ngã. Hãy góp phần xây dựng nền văn minh mới, trong đó những người yếu đuối như phụ nữ và trẻ em được quan tâm và được kính trọng.
Lạy Trái Tim Chúa Giêsu hiền lành và khiêm nhường, xin uốn lòng con nên giống Trái Tim Chúa.
KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG
1) Ngày nay, trẻ em phụ nữ, những người bệnh tật được quan tâm hơn ngày xưa. Bạn có thấy đó là dấu hiệu Lời Chúa dạy đang được thực hiện không?
2) Tại sao Chúa Giêsu sinh làm một người bé nhỏ, nghèo hèn?
3) Tại sao con người không nên tranh chấp nhau nhưng phải yêu thương phục vụ nhau?

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2018

SỨC MẠNH CỦA GIÂY PHÚT HIỆN TẠI (tt)


Sống giây phút hiện tại một cách càng ngày càng triệt để, sẽ đem lại cho ta niềm vui sống, và làm năng suất ta ngày càng tăng.
Roger, một tâm lý gia Hoa Kỳ, đã giữ một vai trò quan trọng trong những năm 1970-1980, quả quyết rằng:
Một giây phút trong cuộc sống đều mang tính mới mẻ nếu chúng ta không bị cơ chế phòng thủ chi phối.
Ngày mai ra sao, sao mà biết được? Ngày mai được thể hiện bằng những gì ta sẽ nghĩ, sẽ làm. Chỉ việc chờ nó tới, nó đang lao về phía ta, và ta không thể tránh nó được. Ngay lúc này, ta không biết gì về tương lai và ngày mai cả.
Cái tôi, cái bản ngã nổi lên từ những kinh nghiệm thu thập được từ mỗi giây phút hiện tại. Thay vì phí thì giờ tự hỏi mình, tự gieo nghi hoặc cho mình, hay tạo ra những tâm tình tội lỗi về quá khứ, mơ mộng những kế hoạch cho tương lai bấp bênh, ta nên cố gắng sống tràn đầy giây phút hiện tại bằng cách hành động tích cực đầy giá trị.
Tôi quen một thanh niên kia có nhiều trọng trách. Trong cùng một ngày nọ anh nhận được tin người thân bị đau nặng, nghe cấp trên phê bình chua chát về cách xử sự và làm việc của mình, thậm chí bị nghi ngờ về sự ngay thẳng của mình. Bị bất hạnh chồng chất, anh nao núng và bị cám dỗ đổi môi trường làm việc. Anh hồi tưởng lại, hướng về Thiên Chúa để lấy lại can đảm, hồi phục lại lòng tự tin. Anh tìm lại được nụ cười và đơn sơ thú nhận: 
Tôi lưu tâm mọi sự.
       Cuộc đời là như thế.
       Vấn đề là lại tiếp tục
       Những gì còn tuỳ thuộc vào ta. 
Lắm lúc chúng ta có vẻ là những tay bơi, học mọi kỹ thuật bơi qua sách vở, theo lối hàm thụ, hay theo những khoá học, mà không bao giờ đi đâu để tắm ngoài phòng tắm. Chúng ta biết thao thao bất tuyệt nói về nghệ thuật bơi, nhưng khi xuống nước là chúng ta chìm lỉm.
Đừng mất thì giờ tiếc nuối quá khứ, hay cằn nhằn trách móc những người đáng lý phải giúp đỡ ta, cũng đừng lo sợ tương lai, than vãn vì ta thiếu chuẩn bị. Hãy tập lấy thói quen làm điều gì tích cực ngay giây phút hiện tại.
Rất nhiều người không biết nghỉ xả hơi, không biết tạo cho mình những cơ hội nghỉ ngơi, họ làm ra vẻ quá quan trọng, những động tác nhỏ nhất của họ cũng được gán cho một tầm quan trọng quá đáng. Họ tỉ mỉ, cầu toàn, vì quá chú trọng đến tiểu tiết nên họ không sao tiến bộ được, không tiến hoá cũng không biến đổi được.
Người cầu toàn cũng như người tỉ mỉ, đều là những người quá mức cẩn thận, họ quá chậm chạp, họ trở nên đình trệ, thay vì những lanh lợi. Họ làm giây phút hiện tại bị đông cứng bằng cách biến mình thành thụ động.
Khi muốn nói: đừng có ai làm ra vẻ quan trọng cả, ta nên nói một cách đơn sơ: hãy cẩn thận, nhưng đừng tỉ mỉ. – Hai câu nói đó giống nhau, nhưng động lực trong hai câu khác nhau: một đàng không chịu tiến bộ bao lâu chưa đạt được động tác hoàn hảo, một đàng chỉ muốn đỡ mệt óc bằng cách chuyên chú vào việc khác.
Giây phút hiện tại không thể là thời điểm cứng ngắc, không thể lay chuyển, bị cố định trong một tình trạng bị kiểm soát, một là giai đoạn phù hợp với nhu cầu và cách sống của ta.
Chúng ta phải mở rộng tâm trí đón nhận những gì hiện đang xảy ra lúc này. Roger nói như vậy.
Nếu chúng ta gặp nhiều khó khăn không cho phép chúng ta sống giây phút hiện tại, là vì chúng ta chờ đợi quá nhiều chuyện phi thường trong tương lai.
Chúng ta quên rằng thời điểm quan trọng nhất trong cuộc đời là giây phút hiện tại, và cả cuộc đời ta không bao giờ có giây phút nào quan trọng hơn giây phút hiện tại. Không bao giờ ta sẽ có được giây phút nào hạnh phúc hơn giây phút hiện tại, giây phút mà ta có thể từ đó tự phát rút ra hạnh phúc và niềm vui của mình.
Cuộc sống chính là bản thân ta, là thái độ hiện có của ta, là cách hiện tại ta đang xử sự đối với chính mình, đối với tha nhân và đối với Thiên Chúa.
Cuộc sống giống như một xâu chuỗi Môi khôi, mỗi hành động là một hạt đang len lỏi qua các ngón tay ta nhịp theo lời kinh ta đọc. Mỗi hành động có tầm quan trọng riêng của nó khi nó được sắp xếp để thể hiện trong giây phút hiện tại của ta.
Thật khó mà tin được rằng trong khi muốn xây dựng tương lai ta lại bỏ phí mất thì giờ của mình, nhưng nếu ta không tận dụng thật sự giây phút hiện tại, thì chính là ta đã bỏ phí thì giờ. Hôm nay ta biết những gì ta phải làm, ta biết mình đang xây dựng sự nghiệp của mình, vì cứ mỗi giây phút hiện tại là một viên gạch để xây dựng công trình ấy. Ta cần gì hơn nữa?
Những hành động thường ngày không nhằm phô trương được thực hiện một cách đơn sơ trong môi trường ta đang sống, giữa những người bình thường, lại đóng góp một phần lớn vào hạnh phúc thường ngày của ta.
Hạnh phúc là một trạng thái tinh thần mà chúng ta tự tạo cho mình qua cách chúng ta đón nhận và sử dụng giây phút hiện tại.
Nguồn mạch hạnh phúc ở ngay trong ta hơn là ở chung quanh ta. Hạnh phúc là niềm vui, là sự triển nở mà ta cảm nhận được ngay trong bản thân ta khi ta chấp nhận tuỳ thuộc vào Thiên Chúa, vào tha nhân, vào xã hội và vào đủ các loại biến cố xảy tới.
Giây phút hiện tại là biểu đồ của cuộc sống chúng ta, là luật lệ cho hạnh phúc thường ngày của ta, là nguồn phát sinh ra ảnh hưởng mà chúng ta có được trong môi trường sống của mình, bất chấp ngoại cảnh, dư luận, những người khác bị dao động chung quanh ta.
Ngạn ngữ Ái Nhĩ Lan có câu:
       Nếu bạn chấp nhận mọi người
       đúng như tình trạng của họ hiện nay,
       họ sẽ ngọt ngào đón tiếp bạn.
Tại sao chúng ta lại không áp dụng ngạn ngữ này cho giây phút hiện tại!
Cái tật ưa đổi thay, thích lăng xăng, hiếu động, giẫm chân lên nhau để làm ta rời khỏi giây phút hiện tại.
Lo âu, sợ sệt, nuối tiếc, hối hận, ù lì cũng kéo ta ra khỏi hiện tại, tước của chúng ta toàn bộ sức lực để kháng cự, chiến đấu.

SINH HOA TRÁI

22.9.2018 – Thứ Bảy Tuần 24 TN B

***

Lời Chúa: Lc 8, 4-15

Khi ấy, người ta tụ họp đông đảo. Từ khắp các thành thị, người ta kéo đến cùng Ðức Giêsu. Bấy giờ Người dùng dụ ngôn mà nói rằng: “Người gieo giống đi ra gieo hạt giống của mình. Trong khi người ấy gieo, thì có hạt rơi xuống vệ đường, người ta giẫm lên và chim trời ăn mất. Hạt khác rơi trên đá, và khi mọc lên, lại héo đi vì thiếu ẩm ướt. Có hạt rơi vào giữa bụi gai, gai cùng mọc lên, làm nó chết nghẹt. Có hạt lại rơi nhằm đất tốt, và khi mọc lên, nó sinh hoa kết qủa gấp trăm.” Nói xong, Người hô lên rằng: “Ai có tai nghe thì nghe.” 
Các môn đệ hỏi Người dụ ngôn ấy có ý nghĩa gì. Người đáp: “Anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Thiên Chúa; còn với kẻ khác thì phải dùng dụ ngôn để chúng nhìn mà không nhìn, nghe mà không hiểu. Ðây là ý nghĩa dụ ngôn: Hạt giống là lời Thiên Chúa. Những kẻ ở bên vệ đường là những kẻ đã nghe nhưng rồi quỷ đến cất Lời ra khỏi lòng họ, kẻo họ tin mà được cứu độ. Còn những kẻ ở trên đá là những kẻ khi nghe thì vui vẻ tiếp nhận Lời, nhưng họ không có rễ. Họ tin nhất thời, và trong thời thử thách, họ bỏ cuộc. Hạt giống rơi vào bụi gai: đó là những kẻ nghe, nhưng dọc đường bị những nỗi lo lắng và vinh hoa phú quý cùng những khoái lạc cuộc đời làm cho chết ngộp và không đạt tới mức trưởng thành. Hạt giống rơi vào đất tốt: đó là những kẻ nghe Lời với tấm lòng cao thượng và quảng đại, rồi nắm giữ và nhờ kiên trì mà sinh hoa kết quả.”
Suy niệm: Với tấm lòng cao thượng
Đức Kitô hào phóng gieo vãi lời của Thiên Chúa khắp nơi. 
Ngài như người gieo hạt giống, tung gieo trong gió, 
có vẻ như chẳng để ý đến chuyện có hạt rơi vào đất cằn khô, 
và một số hạt không bao giờ sinh huê lợi. 
Các Kitô hữu sơ khai đã đọc dụ ngôn này và thấy nơi đó một lời nhắn nhủ. 
Họ thấy mình chính là người đã nhận được hạt giống lời Chúa. 
Nhưng không phải hạt giống nào cũng thành cây lúa trĩu hạt. 
Có những hạt giống bị thui chột bởi những lý do bên ngoài và bên trong. 
Làm sao để mọi hạt giống được gieo trong tim ta, đều sinh hoa trái? 
Câu hỏi của Giáo hội sơ khai cũng là câu hỏi của Giáo hội bây giờ. 
Thửa đất là trái tim con người xưa nay vẫn thế. 
Hạt giống Lời Chúa hôm xưa và hôm nay cũng vẫn là một. 
Cả bốn hạng người trong dụ ngôn đều đã nghe (cc. 12. 13. 14. 15), 
nghĩa là đều đã đón nhận Lời Chúa vào trái tim, vào trung tâm đời mình. 
Nhưng có Lời bị đánh cắp. 
Quỷ đến và lấy Lời đã gieo ra khỏi trái tim người nghe 
vì sợ họ tin mà được cứu độ (c. 12). 
Quỷ giống như chim trời đến ăn mất hạt giống rơi xuống vệ đường (c. 5). 
Tại quỷ hay tại trái tim con người như đất vệ đường quá cứng? 
Hạt giống nằm chơ vơ, trở thành mồi ngon cho bao tấn công đe dọa. 
Nhưng có Lời không mọc rễ. 
Nghe Lời và vui vẻ đón nhận vẫn chưa đủ. 
Hạt giống cần có nhiều đất để mọc rễ nuôi sống cây. 
Đất nhiều sỏi đá chỉ cho một lòng tin nhất thời, khi mọi sự dễ dàng, 
nhưng không đủ sức đứng vững khi thử thách ập tới. 
Đã và đang có những Kitô hữu quỵ ngã trước những thách đố cam go, 
vì Lời Chúa chưa bao giờ mọc rễ trong tim họ. 
Thử thách của đời Kitô hữu làm lộ ra tình trạng “không rễ” của ta, 
và đòi ta tránh gặp gỡ Lời Chúa một cách hời hợt, nông cạn. 
Nhưng có Lời bị chết ngộp. 
Ngộp vì những thứ trói buộc của cuộc đời phù vân này, 
những lo âu trăn trở, những thèm muốn khoái lạc, giàu sang. 
Cây lúa có mọc lên cũng bị chết ngộp bởi bụi gai ở ngay nơi tim tôi. 
Cuối cùng có Lời được nắm giữ. 
Dù thửa đất tốt là trái tim cao thượng và quảng đại, 
Nhưng nắm giữ Lời Chúa cũng đòi một nỗ lực không ngừng. 
Bất chấp những tấn công từ bên ngoài, hay thèm muốn bên trong, 
cần có thái độ kiên trì để vượt qua những khủng hoảng không tránh khỏi. 
Xin được trân trọng nghe Lời Chúa trong thánh đường và trong cuộc sống. 
Xin được khiêm tốn nghe Lời Chúa qua các bậc thầy và qua trẻ thơ. 
Ước gì Lời Chúa giúp ta làm cho đất của tim mình xốp hơn và mềm lại, 
bớt đá sỏi, thêm đất màu, bớt bụi gai, thêm ẩm ướt. 

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, 
xin chiếu tỏa trên con ánh sáng của Chúa 
và dạy con bước đi 
ngay trong đêm tối cũng như giữa ban ngày. 
Xin truyền cho con sức mạnh của Người. 
Ước gì những cánh tay rã rời vì thất bại của con 
tìm lại được sức trẻ 
để gieo trồng hàng ngàn cây xanh 
cho một thế giới mới 
Ước gì mồ hôi con 
pha lẫn mồ hôi của Chúa trong Vườn Cây Dầu. 
Ước gì máu con 
hòa lẫn với Máu Chúa trên Núi Sọ 
để tưới gội cho mảnh đất đã bị khô cằn 
vì bất công và ích kỷ. 
Chúc tụng Chúa là Cha, 
đã dẫn con đi đến cùng, 
đến tận Emmaus, nơi Chúa hiển dung 
với tràn trề bình an và niềm vui. 
(ĐHY Roger Etchegaray) 
(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2018

Sức mạnh của giây phút hiện tại


Chắc chắn rằng những phương tiện truyền thông đại chúng như: máy thu thanh, truyền hình, nhật báo, các loại tạp chí, với những bài tường thuật và mô tả những tai ương, thảm hoạ, tai nạn, khủng bố, chiến tranh giữa các quốc gia... cuối cùng chỉ đập vào thần kinh của ta, gây cho ta những âu lo căng thẳng.
Những ai bị một xã hội thảm não về thần kinh như thế xô đẩy sẽ thất vọng và sẵn sàng tự huỷ hoại xác thân mình, vì họ không còn làm chủ được đời sống tinh thần của họ nữa.
Chúng ta bị quá tải vì hoạt động, khiến chúng ta trở nên dị ứng với mọi thứ suy tư, khiến chúng ta không còn khả năng suy nghĩ, hoạch định chín chắn, thưởng nếm sự yên tĩnh, tìm an nghỉ nơi thanh vắng. Chúng ta đang bị xô đẩy vào một cơn lốc dao động không thể chế ngự được, và chúng ta không còn vui thú để sống nữa.
Đối với nhiều người giây phút hiện tại là một ngôi mộ, nơi họ chôn những ý tưởng vô vọng, những kế hoạch bất thành, những sáng kiến vừa đưa ra đã chết.
Giây phút hiện tại không còn một giá trị thiết yếu, một dụng cụ để sống, mà chúng ta dùng để xây dựng bản thân, và để hình thành nhân cách của ta.
Cứ thường xuyên sống trong sợ hãi, sợ không thành công, chúng ta sẽ dễ bị thương tổn, những cơ chế phòng ngự của ta không lúc nào hết việc, những sức ép liên tiếp nhau sẽ khiến ta căng thẳng và thường xuyên mất tự chủ.
Ta trở nên gắt gỏng, bực bội, bồn chồn, hay chấp chiếm không thể tìm được nơi kẻ khác những thiện chí, những động lực chính đáng, và ta sẽ dùng những từ ngữ phá hoại làm tổn thương người khác, phá huỷ những liên hệ giữa người và người, tự nhiên nhất và cũng cần thiết nhất.
Ta tự trồng cho mình một khu rừng không sao chịu nổi, để cuối cùng ta nghi ngờ tất cả, nghi ngờ cả chính mình, và ta còn đi đến chỗ tự hào vì gây được khó khăn cho chính những bác sĩ tâm thần.
Tự gây khó cho mình, tự làm mình rắc rối, kể lể chuyện mình, nói xấu người khác, đã trở thành một thái cực thu hút mọi bận tâm tinh thần và trí tuệ. Ta không còn lối thoát, vì ta đốt đèn cầy cả hai đầu.
Mọi sự đều lôi kéo ta ra khỏi giây phút hiện tại, là điểm tựa thật sự, là phi đạo tự nhiên của ta, để ta cất cánh và bay vút lên tới một khung trời tươi sáng hơn...
Cuộc chạy đua nóng sốt của con người đang gia tốc nhịp độ để kéo ta ra khỏi giây phút hiện tại, để gắn chặt ta vào quá khứ, vào những kinh nghiệm thương đau của đời ta. Cứ âu lo vì những bấp bênh bất ổn của mình, ta sẽ tự đầu độc tương lai của mình.

THEO CHÚA...

21.9.2018 – Thứ Sáu Tuần 24 TN B- 

Thánh Matthêô, tông đồ, tác giả sách Tin Mừng

***

Lời Chúa: Mt 9, 9-13

Khi ấy, Ðức Giêsu đi ngang qua trạm thu thuế, thì thấy một người tên là Matthêô đang ngồi ở đó. Người bảo ông: “Anh hãy theo tôi!” Ông đứng dậy đi theo Người. 
Ðức Giêsu đang dùng bữa trong nhà, thì kìa, nhiều người thu thuế và người tội lỗi kéo đến, cùng ăn với Người và các môn đệ. Thấy vậy, những người Pharisêu nói với các môn đệ Người rằng: “Sao Thầy các anh lại ăn uống với bọn thu thuế, và quân tội lỗi như vậy?” Nghe như thế, Ðức Giêsu nói: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần. Hãy về học cho biết ý nghĩa của câu này: Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế. Vì tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.”
Suy niệm: Đứng dậy đi theo
Thầy Giêsu gọi bốn môn đệ đầu tiên khi họ đang làm việc. 
Người thì đang quăng lưới ngoài khơi, 
kẻ thì đang vá lưới trong thuyền (Mt 4, 18-22). 
Khi Thầy gọi Matthêô, anh cũng đang làm việc ở trạm thu thuế. 
Anh đang ngồi, vững vàng trong nghề nghiệp của mình, 
dù nghề của anh thường bị coi là nghề rất xấu. 
Thầy Giêsu như tình cờ đi ngang qua bàn làm việc của anh. 
Ngài chỉ nói một câu rất ngắn: “Anh hãy theo tôi!” 
Matthêô không đáp lại, nhưng anh trả lời bằng hành động. 
Từ vị thế đang ngồi, anh bỏ dở công việc để đứng lên và theo Thầy. 
Từ vị thế vững vàng, anh bắt đầu bước vào cuộc phiêu lưu bấp bênh. 
Từ vị thế của tội nhân, anh trở thành người môn đệ thân thiết. 
Matthêô nằm trong danh sách nhóm Mười Hai (Mt 10, 3). 
Thầy Giêsu không sợ mất tiếng khi nhận anh vào nhóm. 
Nhóm của Thầy không chỉ gồm những người thánh thiện, 
nhưng có cả những tội nhân giàu lòng hoán cải. 
Matthêô có đóng góp gì cho nhóm Mười Hai không? 
Nghề thu thuế với giấy bút có giúp gì cho các ngư phủ ít học không? 
Hôm nay chúng ta mừng lễ Tông đồ Matthêô, 
người thu thuế trở nên Tác giả sách Tin Mừng. 
Matthêô làm nghề bị đồng bào của ông khinh miệt, 
vì nghề này dễ dẫn người ta đến chỗ lạm thu, bỏ tiền vào túi riêng. 
Nghề này còn là một sỉ nhục vì cộng tác với ngoại bang bóc lột dân, 
đụng chạm đến đồng tiền ô uế và tiếp xúc với dân ngoại. 
Khi trở nên môn đệ của Thầy, Matthêô đã trở nên người phục vụ đồng bào. 
Ông dùng khả năng của mình mà viết sách Tin Mừng. 
Đây là Tin Mừng lớn mà ông loan báo: Đức Giêsu chính là Đấng Mêsia. 
Không phải chờ gì nữa, Đấng Mêsia đã đến rồi! 
Ngài làm trọn những lời đã được loan báo trong Cựu Ước. 
Matthêô đã tìm ra ngôn ngữ để nói với Dân Chúa, sao cho họ hiểu được. 
Ông đã trình bày dung mạo Đức Giêsu cho người cùng thời với ông. 
Chúng ta cũng phải có khả năng giới thiệu Đức Giêsu cho người thời nay, 
nghĩa là biết, hiểu và nói được ngôn ngữ của thế giới, 
để thế giới nghe và hiểu được. 
Chúng ta vẫn phải tiếp tục viết các sách Tin Mừng cho thời đại hôm nay, 
phù hợp với não trạng và tâm thức của họ, với nền văn hóa đương đại. 
Đâu là khuôn mặt Đấng Cứu độ mà con người hôm nay ngóng chờ? 
Con người thời nay khỏe mạnh về nhiều mặt, 
nhưng vẫn là người đau ốm cần đến thầy thuốc (c. 12). 
Họ mong mình được giải phóng khỏi điều gì? 
Đức Giêsu Kitô có thể đáp ứng được những khao khát đó không? 
Lời rao giảng và cuộc sống của chúng ta phải cho thấy 
Đức Giêsu có thể chữa lành và đem lại một thế giới hạnh phúc. 
Ước gì chúng ta có lòng nhân và sự bao dung như Đức Giêsu, 
dám đồng bàn với con người hôm nay để dẫn họ đến bàn tiệc thiên quốc. 

Cầu nguyện :

Lạy Chúa Giêsu, 
xin sai chúng con lên đường 
nhẹ nhàng và thanh thoát, 
không chút cậy dựa vào khả năng bản thân 
hay vào những phương tiện trần thế. 
Xin cho chúng con làm được những gì Chúa đã làm : 
rao giảng Tin Mừng, trừ quỷ, 
chữa lành những người ốm đau. 
Xin cho chúng con biết chia sẻ Tin Mừng 
với niềm vui của người tìm được viên ngọc quý, 
biết nói về Ngài như nói về một người bạn thân. 
Xin ban cho chúng con khả năng 
đẩy lui bóng tối của sự dữ, bất công và sa đọa. 
Xin giúp chúng con lau khô những giọt lệ 
của bao người đau khổ thể xác tinh thần. 
Lạy Chúa Giêsu, 
thế giới thật bao la 
mà vòng tay chúng con quá nhỏ. 
Xin dạy chúng con biết nắm lấy tay nhau 
mà tin tưởng lên đường, 
nhẹ nhàng và thanh thoát. Amen. 
(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018

KHÔNG TƯỞNG HAY DIỆU KỲ


Ta được Chúa ban giây phút hiện tại 
      là để tạo nên những diệu kỳ.

Ngày hôm nay hoàn hảo
      sẽ ảnh hưởng đến ngày mai xa lạ
      và sửa chữa ngày hôm qua thiếu sót.


Thiên Chúa đã giới hạn con người
      đến độ y chỉ làm chủ được
      có giây phút hiện tại mà thôi.


Nếu con người muốn sửa lại quá khứ,
      y phải sống giây phút hiện tại
      sao cho thật hoàn hảo.
Ngày nào cũng tìm niềm vui để sống
      với nghị lực của bầy ong
      bay thật xa để tìm những bông hoa
      đem phấn về biến chúng thành mật ngọt.


            Biết bao người đôn đáo suốt cuộc đời
                  lam lũ đến bỏ ăn mất ngủ
                  khiến đầu óc căng thẳng cực độ
                  chỉ vì muốn đạt đỉnh cao
                  giàu sang, lạc thú, quyền uy vang lừng,
                  nhưng thảm thay chẳng hề đạt tới
                  rồi chết đi chẳng bao giờ hạnh phúc.


            Quên hiện tại để khóc than dĩ vãng
                  chỉ mất giờ và huỷ hoại thân mình,
                  gia tăng tiếc nuối cùng mặc cảm tội lỗi
                  vừa vô ích lại vừa thêm hại.


             Quên hiện tại chỉ lo lắng tương lai
                   là hão huyền, mơ mộng và không tưởng.


             Muốn hạnh phúc ta phải chăm chú
                   đến mọi người ta chung đụng suốt ngày,
                   cố tìm ra nơi họ những điều tích cực
                   hoặc thái độ, hoặc phán đoán,
                   hoặc một nét dễ thương của họ. 


              Một lần nói với người quen thuộc
                    phải nói cho sáng suốt rõ ràng
                    dùng thông minh cùng trí tưởng tượng,
                    diễn tả sao người nghe mát ruột.


              Tha nhân ta gặp trên đời
                     khác nào ong được gặp hoa trên đường                                                                                               
                     ta đến với họ
                     chỉ để khám phá
                     những gì tốt đẹp nhất họ có được mà thôi.

Gợi ý:

      Trong số bạn hữu ta
      có những người sống bằng dĩ vãng
      hay tương lai
      và rất ít người sống bằng hiện tại.


      Đôi khi bạn nghe thấy
      những người tuổi 35 nói với bạn:
      “Vào thời của tôi,
      người ta không hành động như ngày nay”.


      Cuộc đời ngắn ngủi quá,
      đến độ ta không thể tin được rằng
      mình lại bị vượt qua nhanh như thế!